Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 100: Đi Quận Xích Thủy Mua Sắm

Hôm sau lúc xuất phát, ở cửa Vân Trân nhìn thấy Xuân Nha và Tôn Thúy Châu.

Hiện giờ Xuân Nha ngày càng xinh đẹp.

Có lẽ vì hôm nay phải vào thành, nàng ta còn cố ý mặc đồ mới, chỉ là khi thấy Vân Trân nhìn qua, nàng ta bất mãn trừng mắt nhìn nàng một cái, sau đó đi vào xe ngựa.

Tôn Thúy Châu đứng bên cạnh, tươi cười ngọt ngào với nàng.

Tôn Thúy Châu là muội muội Tôn Thúy Nga, nhỏ hơn Vân Trân một tuổi.

Mấy năm nay, Tôn Thúy Châu đã lớn hơn một chút, liền theo mọi người làm việc trong việc.

Ngày thường miệng ngọt, người cũng ngoan ngoãn, rất được người ta yêu thích.

Mỗi lần gặp Vân Trân, nàng ấy luôn miệng gọi "Vân Trân tỷ tỷ".

Người lần này phụ trách mua đồ là ba người các nàng.

Theo lý còn phải cần hai hán tử hỗ trợ mang đồ.

Vân Trân nghi hoặc, biết Xuân Nha không muốn nói chuyện với nàng, nên liền hỏi Tôn Thúy Châu.

Tôn Thúy Châu nghe vậy, liền bảo có hai người chờ ở bến tàu, lát nữa sẽ có thể nhìn thấy.

"Đa tạ." Vân Trân nói.

"Trân Nhi tỷ tỷ." Đột nhiên, Tôn Thúy Châu bĩu môi, tò mò nhìn nàng.

"Hả?"

"Nghe nói mấy ngày trước tỷ đi núi Xích Phong.

Vậy tỷ khẳng định có gặp thiếu gia đúng không?" Hai mắt Tôn Thúy Châu sáng lấp lánh, "Tỷ có thể kể với muội chuyện của thiếu gia được không?"

Vân Trân ngây ra một lúc, sau đó chuyện có thể kể liền kể cho Tôn Thúy Châu nghe.

...!

Cả đoạn đường vẫn khá hòa hợp.

Xe ngựa đi được một canh giờ, bọn họ tới bến tàu Xích Thủy Hà.

Xuống xe, Tôn Thúy Châu chạy vào trong đám người, rất nhanh liền dẫn theo hai người về.

Tôn Thúy Châu thấy nàng hơi nghi hoặc, liền giải thích biểu ca nhà mình sống bên ngoài thật sự rất đáng thương, cho nên thuê gã việc này.

Vân Trân cũng không phải người phụ trách, bởi vậy không nói gì nhiều.

...!

Vân Trân nâng bước lên thuyền.

Nàng vẫn luôn nhìn phía trước, hoàn toàn không chú ý thời điểm Mã Hữu Nhân lướt qua bên cạnh, ánh mắt kia lộ rõ sự tham lam và hưng phấn.

Tới quận Xích Thủy, bọn họ bỏ xe ngựa, lên thuyền.

Đi được khoảng nửa ngày, cuối cùng cũng tới thành Xích Thủy.

Khi xe ngựa vào thành, Vân Trân vén rèm, nhìn tường thành cao vời vợi bên ngoài.

Cách năm năm, lần nữa đến quận thành Xích Thủy lại có cảm giác cảnh còn người mất.

...!

Mấy ngày kế tiếp, bọn họ mua sắm đồ cần dùng trong thọ thần của Tô trắc phi.

Xuân Nha là người phụ trách mua sắm lần này, nhưng trên đường, nàng ta lại lôi kéo Tôn Thúy Châu đi mua son phấn, vấy lụa châu thoa, ném toàn bộ việc cho Vân Trân.

Vân Trân không hề thể hiện sự tức giận, mà không chút cẩu thả hoàn thành công việc, trong lúc đó còn bớt thời gian mua đồ giúp Quả Nhi.

Điều duy nhất khiến nàng cảm thấy không thoải mái chính là, nàng phát hiện Mã Hữu Nhân luôn muốn động tay động chân với mình.

Lần này, sau khi tay chân Mã Hữu Nhân không quy củ, Vân Trân ném ít phấn ngứa lên người gã, gã lúc này mới không dám tái phạm.

...!

Ngày thứ năm, đồ dùng đã mua xong.

Vân Trân ở trong phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ngày mai trở về.

Bỗng Tôn Thúy Châu tới gõ cửa, nói mọi người đang ở phòng cách vách chúc mừng, mời Vân Trân cùng qua đó.

Vân Trân vốn muốn thoái thác, lại bị Tôn Thúy Châu làm nũng kéo đi.

Tới nơi, Vân Trân phát hiện mọi người đều ở đây, Mã Hữu Nhân cũng có mặt..