Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển

Chương 10: Làm sao để đánh bại thời gian

Anh ở dưới lầu, tựa vào lan can đón gió. Em ở trên lầu, đứng bên song cửa ngắm trăng. Chia cắt đôi bờ, là một loại thương nhớ tương tư.

Khi tôi và Ngô Cứ Lam từ trên núi trở về, từ xa xa liền nhìn thấy bên ngoài bức tường nhà có dựng một cái thang, cánh cổng sân vườn đang bị khép hờ.

Tôi nổi giận, mấy tên trộm này càng lúc càng không coi ai ra gì! Đang là ban ngày ban mặt, lại còn khua chiêng đánh trống… Tôi tùy tay lấy trên tường một cây gậy rắn chắc, vọt vào sân, nhìn thấy người liền đánh.

“A ——“ Giang Dịch Thịnh vừa chạy trốn vừa quay đầu lại.

Tôi ngây người, lập tức ném cây gậy xuống, “Em… nghĩ lại là bọn trộm. Sao anh lại trèo tường vào nhà em thế?”

Giang Dịch Thịnh nổi giận đùng đùng nói: “Tại sao anh lại trèo tường vào nhà em? Em nói cho anh biết đi, sao em không ở nhà? Anh gọi điện thoại cho em thì tắt máy, gõ cửa không ai ra mở, đương nhiên anh phải trèo vào rồi! Không phải em đã nói với anh là sẽ ở nhà ngủ sao? Tại sao đi ra ngoài mà không nói với anh một tiếng? Không biết anh sẽ lo lắng hay sao?”

Tôi cảm thấy có lỗi, nói: “Di động của em rơi xuống biển, không thể nhận được điện thoại của anh, cũng không có cách nào gọi lại cho anh được.”

“Vậy khi em ra khỏi nhà tại sao không nói cho anh biết? Lúc vừa ra khỏi cửa, không phải điện thoại cũng rơi xuống biển chứ?”

Tôi yếu ớt nói: “Xin lỗi anh, em đi tìm Ngô Cứ Lam, sợ anh sẽ ngăn cản, nên không nói cho anh biết.”

“Anh có thể không ngăn cản em sao? Tối lửa tắt đèn, anh có thể đi đâu để tìm đây? Anh chưa từng phản đối em đi tìm Ngô Cứ Lam, nhưng trước hết em phải đảm bảo với anh là em an toàn. Anh cho em biết, cho dù Ngô Cứ Lam có ở đây, hắn cũng sẽ ngăn cản em!”

Tôi cầu cứu quay đầu lại nhìn Ngô Cứ Lam, Ngô Cứ Lam đang dựa vào cánh cổng sân vườn, lạnh nhạt nói: “Mắng đúng lắm!”

Lúc này Giang Dịch Thịnh mới nhìn thấy Ngô Cứ Lam, hắn sững sờ một chút, kinh ngạc nói: “Ngô đại ca, anh đã trở về?”

Ngô Cứ Lam mỉm cười, ôn hòa nói: “Đã về đây.”

Giang Dịch Thịnh nhìn thấy bàn chân đang được bao trong cái áo khoác của tôi, quan tâm nói: “Chân của anh bị thương à?”

“Không phải, đã làm mất một chiếc dép.” Ngô Cứ Lam vừa nói chuyện, vừa ngồi vào bậc thềm đá bên ngoài nhà bếp, bắt đầu mở cái áo khoác ở trên chân ra.

Giang Dịch Thịnh yên tâm, kinh ngạc quay lại nói với tôi: “Không ngờ, em thật sự đã tìm được Ngô đại ca trở về.”

Không đợi tôi nói, Ngô Cứ Lam đã lên tiếng: “Không có em ấy, tôi cũng sẽ trở về.”

Tôi đành im lặng, đi đến mái hiên phòng khách, cầm lên một đôi dép kẹp, đặt xuống trước chân của Ngô Cứ Lam, xoay người đi vào nhà bếp.

Giang Dịch Thịnh nói với Ngô Cứ Lam: “Anh bình an trở về là tốt rồi. Bốn tên bắt cóc kia…”

“Sau khi tôi nhảy xuống biển, bọn chúng chắc đã trốn thoát rồi.

Giang Dịch Thịnh khiếp sợ đầy mặt, hỏi: “Anh từ mỏm đá Mỏ Ưng nhảy xuống biển sao?”

“Ừ.”

Từ mỏm đá Mỏ Ưng nhảy xuống mà vẫn bình an vô sự? Giang Dịch Thịnh không thể tin được nhìn tôi, tôi nhún nhún vai, tỏ vẻ chúng ta nên có thói quen nhìn thấy Ngô Cứ Lam kỳ lạ đi!

Giang Dịch Thịnh hỏi: “Có cần báo nguy không?”

Ngô Cứ Lam nói: “Quên đi!”

Giang Dịch Thịnh im lặng suy nghĩ, cảm thấy chỉ có thể quên đi. Thân phận của Ngô Cứ Lam có chút phiền toái, hơn nữa những người đó chưa thật sự gây tổn thương cho Ngô Cứ Lam, cho dù có báo cảnh sát, đoán chừng cũng chẳng có nhiều tác dụng.

Ngô Cứ Lam nhìn tôi đang tìm đông tìm tây ở trong nhà bếp, liền nói: “Em đi thay quần áo trước đi, ướt hết rồi.”

Tôi cầm cái bánh bích quy nói: “Em đói bụng, ăn chút gì đã rồi mới đi thay quần áo.”

Ngô Cứ Lam nói với Giang Dịch Thịnh: “Tôi đi làm điểm tâm, cậu chắc cũng chưa ăn sáng, ở lại cùng ăn luôn đi.”

Tôi vội nói: “Không cần làm phiền anh, em tùy tiện ăn chút gì đó là được rồi.”

Ngô Cứ Lam thản nhiên nói: “Em có thể tùy tiện, tôi thì không.”

Tôi bị Ngô Cứ Lam đuổi ra khỏi nhà bếp, đi tắm nước ấm.

Đợi sau khi tôi tắm xong, toàn thân ấm áp dễ chịu, mặc vào quần áo sạch sẽ đi ra, Ngô Cứ Lam đã làm xong ba bát mì Dương Xuân (10.1), còn thêm một chén canh gừng.

(10.1) Mì Dương Xuân hay còn gọi là mì nước, nước dùng có vị ngọt thanh, rất ngon miệng. Là món ăn bình dân của khu người Hán nổi tiếng ở Giang Nam, cũng là món ăn đặc sắc của Dương Châu. Nó xuất phát từ Thượng Hải, trước đây, người ta hay dùng tôm bóc vỏ và hành tây xào qua cho thấm, sau bỏ vào nước lèo nấu chung với mì, làm cọng mì trơn mềm, có độ dai. Sau này, mì Dương Xuân trở nên phổ biến, ở Đài Loan người ta còn dùng chung với thịt heo và cải thìa, một số nơi thì dùng với trứng và một số phụ liệu khác.

Tôi ăn hết bát mì không sót lại miếng nào.

Ngô Cứ Lam hỏi: “Ngày hôm qua em ăn cơm không ngon miệng à?”

Giang Dịch Thịnh hừ lạnh, há mồm ra muốn nói.

Dưới bàn, tôi đá một cước vào chân của Giang Dịch Thịnh, hắn liền ngậm miệng lại.

Tôi bưng chén canh gừng lên, tủm tỉm nói: “Đúng rồi, là do anh nấu mì quá ngon.”

Ngô Cứ Lam mặt không chút thay đổi, nói: “Nếu em không đá vào chân của Giang Dịch Thịnh, những lời này càng có sức thuyết phục.”

Tôi xấu hổ, lập tức ngoan ngoãn rút chân lại.

Giang Dịch Thịnh cười nói, “Trước đây, chúng tôi ba người, ai cũng đều nghĩ rằng Đầu to mới là đứa hư hỏng nhất, nhưng nó đối với chúng tôi chỉ là đứa hư hỏng kiêu ngạo, còn Tiểu La đây mới là hư hỏng của hư hỏng, rất nhiều chuyện xấu chúng tôi làm đều do em ấy bày ra.”

Tôi đắc chí nói: “Mấy chuyện đó không phải là chuyện xấu, đó là trả thù và phản kháng hợp lý.” Ai bảo tôi có kinh nghiệm đấu tranh phong phú làm chi? Từ cha dượng cho tới mẹ kế, tôi còn nhỏ tuổi, đã học cách đấu tranh xấu xa nhất, luôn đâm lén sau lưng người ta.

Giang Dịch Thịnh mỉm cười nhìn tôi trong chốc lát, nói với Ngô Cứ Lam: “Năm tôi 11 tuổi, ba tôi đột nhiên phát bệnh tâm thần, biến thành người điên. Giống như một bước ngoặt lớn trong đời của tôi vậy, trước kia tôi đa tài đa nghệ, học sinh giỏi, thông minh, ngoan ngoãn, thầy cô yêu mến, bạn học hâm mộ, đùng một cái, mọi người nhắc đến tôi với vẻ kỳ lạ, thầy cô yêu mến biến thành thương hại, các bạn không còn hâm mộ, thường bảo tôi là ‘người điên’, giống như bọn họ cho rằng tôi càng thông minh thì càng chứng tỏ thần kinh của tôi không được bình thường, càng có thể biến thành người điên…”

Tôi ngắt lời của Giang Dịch Thịnh, ôn hòa nói: “Sao đột nhiên anh lại nhắc đến chuyện này vậy?”

Giang Dịch Thịnh nhìn tôi cười cười, tiếp tục nói với Ngô Cứ Lam: “Từ nhỏ đến lớn tôi đã có thói quen được người ta ca tụng, được mọi người hâm mộ, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào với màn kịch thay đổi chóng mặt của người đời, nên trở nên ít nói kiệm lời, cam chịu chấp nhận. Khi bị người ta mắng, chỉ biết im lặng chịu trận, luôn nghĩ dù sao sớm hay muộn gì tôi cũng sẽ trở thành người điên, cái gì cũng không sao. Khi đó, mẹ của tôi rất đau khổ, nhưng bà còn phải quan tâm chăm sóc ba tôi, nên căn bản không có tinh thần chú ý đến tôi; thầy cô và bạn học đều cho rằng chuyện xảy ra như vậy, tiến triển của tôi sau này là chuyện hiển nhiên, chỉ có một người chưa từng giống như các bạn học khác cho rằng tôi không nên như vậy. Cô ấy mắng những đứa bạn bảo tôi là ‘người điên’, tự quyết định tuyên bố tôi là bạn thân của cô ấy. Tôi không thèm để ý, cô ấy còn mặt dày bám dính lấy tôi, cho đến khi tôi không còn cách nào khác, không thể không thật sự làm bạn thân của cô ấy. Cô ấy còn khiến cho tôi, một học trò giỏi ngoan ngoãn, làm ra những chuyện tôi không dám nghĩ tới, còn kích động tôi nhảy lớp lên cấp ba, tôi cảm thấy mình đúng là đã bị điên rồi, đối với việc tôi có thể biến thành người điên hay không càng trở nên mơ hồ rối rắm.”

Giang Dịch Thịnh cười hì hì hỏi Ngô Cứ Lam: “Anh có biết tôi nói tới ai không? Chính là cô gái mặt dày dây dưa đang ngồi ở trước mặt anh đây này!”

Tôi nói: “Này! Đừng có lầu bầu lảm nhảm giống như em không có tồn tại vậy được không?”

Giang Dịch Thịnh thu lại nụ cười, nghiêm túc nói với Ngô Cứ Lam: “Đối với tôi mà nói, Tiểu La là bạn bè, cũng là người thân; là nương tựa, cũng là vướng bận. Tôi cực kỳ quan tâm đến bình an của em ấy. Cướp giật dọc đường, vào nhà trộm cắp, đêm khuya tập kích, đã xảy ra ba chuyện rồi, nếu mấy chuyện này có liên quan đến anh, làm ơn đừng có thêm lần thứ tư!”

Tôi dùng sức đá thật mạnh vào chân của Giang Dịch Thịnh, ý bảo hắn nhanh chóng im miệng.

Ngô Cứ Lam nói: “Hiện tại tôi không thể đảm bảo không xảy ra loại chuyện này lần thứ tư, nhưng tôi có thể cam đoan, cho dù xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ ở đây, Tiểu La sẽ an toàn.

Giang Dịch Thịnh nhìn thật sâu vào Ngô Cứ Lam trong chớp mắt, liền cười rộ lên, khôi phục lại dáng vẻ không đứng đắn, vừa đứng dậy, vừa nói: “Hai vị, tôi đi làm đây! Nghe nói bệnh viện hôm nay có một nữ bác sĩ người nước ngoài rất xinh đẹp đến thực tập, hai người có rảnh thì giúp tôi chuẩn bị vài phần món ăn dành cho mấy cặp tình nhân vui vẻ, tôi muốn hẹn cô ấy dùng cơm.”

Tôi vội nói: “Dịch Thịnh, nhớ rõ nhờ bạn bè của anh giúp chúng ta tiếp tục điều tra hai tên trộm kia nhé.”

“Biết rồi.”

Sau khi nhìn Giang Dịch Thịnh rời khỏi, tôi nói với Ngô Cứ Lam: “Mấy lời Giang Dịch Thịnh lúc nãy anh đừng để trong lòng, hiện tại bọn em chỉ mới suy đoán ba chuyện kia có liên quan đến nhau thôi, không phải là chuyện ngẫu nhiên xảy ra.”

Ngô Cứ Lam nói: “Hai người đoán hoàn toàn chính xác.”

Tôi kinh ngạc nói: “Sao anh lại khẳng định như vậy?”

“Lần trước em nói, tên cướp tiền của em trên tay hắn có một vết bớt dài màu đen?”

“Đúng vậy!” Tôi vươn tay, ra điệu bộ chỉ đại khái vị trí của vết bớt.

Ngô Cứ Lam nói: “Bốn kẻ tập kích tôi ở trên mỏm đá Mỏ Ưng kia, có một kẻ, ở trên tay cũng có một cái bớt ở cùng một vị trí như em nói.”

Không ngờ chi tiết nhỏ này lại giúp chúng tôi xác định suy đoán của mình là đúng, xem ra ba chuyện này quả thật là cùng một người gây nên, bọn họ khẳng định sẽ có ý đồ khác.

Tôi thật cẩn thận hỏi: “Ngô Cứ Lam, trước kia anh… có phải có người rất ghét anh, rất hận anh hay không?”

“Có!” Ngô Cứ Lam thẳng thắn khẳng định.

Trong lòng tôi có chút xót xa, đang muốn hỏi tiếp, Ngô Cứ Lam đã nói: “Bất quá, bọn họ đều đã chết.”

Tôi nghẹn ngào hỏi: “Đã chết?”

“Lần này tôi lên cạn, người đầu tiên tôi gặp chính là em. Thời gian ở trên đất liền có hạn, người quen biết cũng có hạn, ngoại trừ Chu Bất Văn, hẳn là không còn ai có thể chán ghét tôi.” Ngô Cứ Lam cười như không cười nhìn tôi.

Tôi cũng không muốn cùng hắn thảo luận thêm vấn đề này, liền nhanh chóng chuyển sang đề tài khác, tiếp tục hỏi: “Trước kia anh ở đâu?”

“Có lần tôi lên đất liền làm người, để xem, hình như là … công nguyên năm 1838, vốn nghĩ ở thêm vài năm, nhưng đến năm 1865 lại xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nên tôi phải về lại biển.” Ngô Cứ Lam nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Lần đó tôi đến Châu Âu, ở Châu Âu được mười mấy năm, thì đi thuyền đến Tân Đại Lục (Châu Mỹ), sau đó ở New York định cư. Cho dù người có thâm thù đại hận với tôi có con cháu họ hàng, thì bọn họ cũng ở nửa bên kia bán cầu, không có khả năng biết được tôi đang ở đây.”

Tôi cảm thấy cảnh sắc xung quanh trở nên hỗn độn, cả người giống như bị hóa đá, ngây ngốc nhìn Ngô Cứ Lam. Hắn nói một tám, một tám cái gì năm? Châu Âu? Tân Đại Lục? Hắn có nhận thức được không vậy?

Ngô Cứ Lam im lặng thở dài, “Tiểu La, những lời tôi nói đều là sự thật, đây chính là tôi. Tôi không phải là người thích hợp, em nên tìm một người khác xứng đáng với mình đi…”

Đầu óc tôi rối loạn, tính tình cũng trở nên táo bạo, “Im đi! Em biết em nên làm gì, tự em biết!”

Ngô Cứ Lam thật sự im miệng, hắn lẳng lặng thu dọn bát đĩa, đến nhà bếp rửa bát.

Tôi ngồi một mình ngơ ngác một lúc lâu, sau đó đi đến cửa nhà bếp nói: “Ngô Cứ Lam, vừa rồi là anh cố ý! Anh giống như trước kia, dùng cách nhẹ nhàng nhất nói cho em nghe, cố ý làm em sợ! Em cho anh biết, mấy kỹ xảo đó của anh không có ích gì đâu, em tuyệt đối không sợ!”

Tôi nói xong, lập tức xoay người, đi đến phòng khách.

Đã hai đêm không ngủ, đầu tôi đau như búa bổ, nhưng bởi vì những chuyện xảy ra trong hai ngày qua đều giống như khiêu chiến với sức chịu đựng cực hạn của tôi, trong đầu mỗi dây thần kinh tựa hồ bị kích thích, hoàn toàn không thể khống chế, đều bị làm cho rối loạn, nên không có chút cảm giác buồn ngủ.

Tôi lấy ra chai rượu dành cho khách, rót cho mình một ly đầy, ngẩng đầu nốc cạn.

Men rượu giống như một khối lửa từ yết hầu chạy xuống dạ dày, làm cho lục phủ ngũ tạng đều cảm thấy nóng rực, tinh thần của tôi dần dần được thả lỏng.

Tôi chống đỡ thân người trên cầu thang, liêu xiêu lắc lư đi lên lầu, tôi vô lực ngã xuống giường, ngay cả chăn cũng không đắp, rối rắm hỗn loạn nhắm hai mắt lại.

Lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm giác được Ngô Cứ Lam ôm lấy đầu của tôi, đặt tôi lại lên gối, giúp tôi đắp chăn kỹ càng.

Tôi rất muốn mở to mắt, nhìn hắn, thậm chí muốn ôm hắn, nhưng say rượu tuyệt vời ở chỗ, thậm chí là thứ đáng giận nhất, đó là: cảm thấy chính mình biết tất cả, nhưng mối liên hệ giữa thần kinh và thân thể trong lúc đó giống như bị cắt đứt, không thể điều khiển được.

Ngô Cứ Lam dịu dàng vuốt ve mái tóc và hai má của tôi, tôi cố gắng quay đầu, dán mặt vào lòng bàn tay lạnh lẽo của hắn, biểu đạt không từ bỏ cũng không muốn xa rời.

Ngô Cứ Lam không rút tay lại, vẫn để tôi dán mặt vào đó, cho đến khi tôi mỉm cười, hoàn toàn ngủ thiếp đi.

Bảy giờ tối, tôi tỉnh lại.

Tôi đã ngủ suốt một ngày sao? Buổi tối nhất định sẽ ngủ không được, chẳng lẽ tôi lại quen thời gian ở nước Mỹ rồi sao?

Nước Mỹ, năm 1865, New York thế kỷ 19… Đến nay rốt cuộc đã qua bao nhiêu năm?

Tôi nhìn chằm chằm nóc nhà, ngây ngốc một lúc lâu, liền quyết định… trước hết nên đi ăn cơm tối!

Tôi rửa mặt xong, túm tóc đuôi ngựa, hấp tấp chạy xuống lầu, “Ngô Cứ Lam!”

“Ngô, Cứ, Lam!”

Trong phòng khách truyền đến giọng nói của Giang Dịch Thịnh, hắn nhái theo giọng của tôi một cách khó ưa.

Tôi buồn bực nói: “Sao anh lại qua đây ăn cơm ké vậy?”

“Anh đang vui!” Giang Dịch Thịnh cầm trong tay một ly rượu đỏ, chân đặt trên bàn trà, ngồi một cách không đứng đắn trên ghế sa lon.

Tôi nói với Ngô Cứ Lam: “Em đói bụng rồi, có gì ăn không? Không cần cố ý làm cho em, các anh còn lại cái gì, em sẽ ăn cái đó.”

Ngô Cứ Lam xoay người đi vào nhà bếp.

Giang Dịch Thịnh đưa một cái điện thoại di động mới cho tôi, “Trưa nay anh đã đi mua, cũng là số trước kia của em, của Ngô đại ca cũng vậy. Em trả tiền lại cho anh một cái là được rồi, cái của em coi như quà sinh nhật.”

Tôi cười hì hì tiếp nhận, “Cảm ơn anh! Điện thoại của Ngô Cứ Lam đâu? Anh đưa cho anh ấy rồi à?”

“Đã đưa.” Giang Dịch Thịnh chỉ chỉ vào một góc của ghế sa lon, bên trên là một cái điện thoại di động, “Tốc độ làm hư điện thoại của hai người, thật sự khiến người ta nể phục!”

Tôi không để ý đến hắn, cầm lấy điện thoại của tôi và Ngô Cứ Lam, kiểu dáng giống nhau, nhưng màu sắc thì không giống. Tôi hài lòng nói: “Điện thoại tình nhân, đúng là có chút an ủi!”

Giang Dịch Thịnh khinh thường, “Tư tâm của em như vậy, còn khó đoán sao?”

Tôi không thèm lên tiếng, vội vàng lưu số điện thoại của tôi vào điện thoại của Ngô Cứ Lam, điều chỉnh nhạc chuông giống như cái trước kia. Lựa chọn của tôi không có liên quan gì đến nghe hay hoặc được yêu thích, chỉ cần âm thanh nghe chuẩn, tiếng chuông đủ vang, đủ dài, đảm bảo khi tôi gọi điện thoại cho hắn, hắn nhất định có thể nghe được.

Giang Dịch Thịnh chờ tôi làm xong, liền đưa tôi một sấp giấy tờ, “Anh mới vừa cho Ngô đại ca xem qua, hắn hoàn toàn không biết bọn họ, cũng không nghĩ ra được chuyện gì có liên quan.”

Tôi lật xem, là thông tin về hai tên trộm kia, cùng với luật sư bảo lãnh bọn họ.

Nhìn kỹ qua một lượt, tôi cũng không cảm thấy xuất thân của bọn họ có gì đáng ngờ. Một tên trộm bình thường, phạm tội bình thường, người bảo lãnh là chị của một trong hai người, luật sự là do cô ta cam kết.

Tôi thở dài, gấp lại giấy tờ, “Hai người kia nhất định là biết thứ gì đó, nhưng bọn họ lại không nói, chúng ta hết cách rồi.”

“Em đừng nôn nóng, lúc này chỉ vừa mới bắt đầu điều tra, chắc chắn sẽ tìm thấy dấu vết để lại, thiên hạ không có chuyện gì là không có kẻ hở.” Giang Dịch Thịnh nói.

“Em không có nóng nảy, người sốt ruột phải là những người đó chứ. Nếu suy đoán của em chính xác, bọn họ nhất định là có ý đồ gì đó, nhất định sẽ có chuyện không tốt thứ tư xảy ra.” Tôi vỗ vỗ lên sấp giấy tờ, “Nếu tạm thời không tìm được cái gì, thì cứ ôm cây đợi thỏ thôi!”

Tuy rằng tôi nói đừng phiền toái quá, nhưng Ngô Cứ Lam vẫn nổi bếp, nấu cho tôi một đĩa cơm xào tôm lột vỏ.

Khi hắn bưng cơm đi vào phòng khách, vừa đúng lúc tôi nói với Giang Dịch Thịnh: “Mấy kẻ xấu đó không phải hướng về Ngô Cứ Lam, mà là hướng về em.”

“Tại sao em lại đoán như vậy?” Giang Dịch Thịnh hỏi.

Tôi liếc mắt nhìn Ngô Cứ Lam một cái, nói: “Dù sao đầu óc của em có đầy đủ lý do tin tưởng mấy kẻ xấu này không phải hướng về Ngô Cứ Lam. Nếu ngoại trừ anh ấy ra, chỉ có thể là em thôi.”

“Vậy đem cái lý do đầy đủ đó nói cho anh nghe một chút xem sao.”

“Em không muốn nói cho anh biết.”

Giang Dịch Thịnh nhìn tôi giống như nhìn một kẻ bị bệnh thần kinh, “Thẩm đại tiểu thư, em hẳn là biết rất rõ, những người đó rốt cuộc là hướng về phía em, hay hướng về phía Ngô Cứ Lam, thì đều có hai loại xử lý khác nhau. Nếu phán đoán theo điểm mấu chốt như vậy, em không nói cho anh biết? Phán đoán của em còn có manh mối khác sao?”

Tôi mãnh liệt nói: “Dù sao em vẫn có lý do, rốt cuộc anh có tin hay không?”

Giang Dịch Thịnh không trả lời câu hỏi của tôi, ánh mắt lại nhìn qua Ngô Cứ Lam, “Đây không phải là vấn đề tin hay không tin em, mà là phân tích ít nhất phải ăn khớp. Sau khi em và Ngô Cứ Lam sống chung, mới xảy ra mấy chuyện này, đương nhiên Ngô Cứ Lam càng giống như kẻ rước lấy phiền toái.”

Tôi cười khổ, nói: “Nhưng lần này người rước phiền toái là em, tuy rằng ngay cả chính em vẫn chưa nghĩ ra lý do tại sao, khi nào em thấy cần nói em sẽ nói cho anh biết.”

Giang Dịch Thịnh nói: “Được, anh không hỏi em nữa, trước hết giả định tất cả đều hướng về phía em.” Hắn ngửa đầu, uống cạn ly rượu vang đỏ, bỏ cái ly xuống, nói với Ngô Cứ Lam: “Trước khi đều tra rõ ràng tất cả mọi chuyện, đừng để Tiểu La một mình chờ đợi.” Hắn đứng lên, phất tay với chúng tôi, “Anh về nhà đây.”

……………………..

MÌ DƯƠNG XUÂN

Tôi bưng đĩa cơm xào lên ăn, Ngô Cứ Lam ngồi ở một đầu khác trên ghế sô pha, lẳng lặng lật xem một quyển sách.

Tôi trộm nhìn hắn vài lần, phát hiện ra là cuốn “Tiên tri” của Kahlil Gibran (10.2), trong lòng không khỏi mừng thầm, bởi vì Kahlil Gibran là một trong những tác giả tôi yêu thích nhất. Kỳ thật, chẳng có chuyện gì to tát, nhưng biết Ngô Cứ Lam thích xem sách tôi yêu thích, cũng giống như trong một thế giới không thể nắm bắt, lại phát hiện tôi và hắn có một chút gì đó ràng buộc, cho dù là bé nhỏ không đáng kể, cũng đủ khiến trong lòng vui vẻ.

(10.2) Khalil Gibran (06/01/1883 – 10/04/1931) là một nghệ sĩ, nhà thơ và nhà văn Lebanon (Syria). Ông chủ yếu được biết đến trong thế giới nói tiếng Anh nhờ cuốn sách The Prophet (tiên tri) năm 1923 của ông, một ví dụ đầu tiên của tiểu thuyết truyền cảm hứng bao gồm một loạt các bài tiểu luận triết học được viết bằng thơ văn xuôi tiếng Anh. Cuốn sách bán rất chạy mặc dù bị chỉ trích lúc đầu. Nó được phổ biến trong những năm 1930 và một lần nữa trong những năm 1960 với nền văn học chống văn minh xã hội. Gibran là nhà thơ có sách bán chạy đứng thứ ba của mọi thời đại, sau Shakespeare và Lão Tử.

Sau khi ăn đã no, tôi bỏ cái đĩa xuống, cười nói với Ngô Cứ Lam: “Lúc sáng anh không gọi em, làm em ngủ cả ngày, buổi tối khẳng định là mất ngủ.”

Đáng tiếc, Ngô Cứ Lam không có một chút cảm giác áy náy, hắn vừa xem sách, vừa không để ý, đề nghị: “Em có thể uống thêm một ly rượu to.”

Tôi bị nghẹn họng không thể nói nên lời, liền trừng mắt nhìn hắn. Ngô Cứ Lam chẳng thèm phản ứng, vẫn bình tĩnh đảo mắt xem sách, mặc kệ tôi trừng mắt nhìn.

Tôi trừng mắt, lại trừng mắt, bất tri bất giác biến thành tinh tế đánh giá, nhìn kỹ từ đầu đến chân của hắn, hoàn toàn không nhìn ra một chút khác thường.

Nếu không phải Ngô Cứ Lam từng giờ từng phút nhắc nhở, tôi sợ sẽ nhanh chóng quên đi những gì đã chứng kiến vào tối hôm qua! Bởi vì trong lòng của tôi không biết nên làm cái gì, thậm chí còn âm thầm cảm thấy may mắn vì mỗi tháng hắn chỉ có một đêm biến thành… một con cá.

Tôi biết, Ngô Cứ Lam không phải không thích tôi, nhưng ngoại trừ thích ra, hắn còn có rất nhiều sự thật phải lo lắng, chỉ cần một sự thật tôi có thể đoán hay căn bản không đoán đó, cũng có thể làm hắn dừng lại.

Ngô Cứ Lam đã nói: “Sau đêm trăng tròn, nếu em vẫn không thay đổi tâm ý, tôi…” Lúc đó, hắn còn chưa dứt lời, tôi chắc chắn đã lý giải thành “Tôi sẽ chấp nhận em”. Nhưng hiện tại, tôi mới hiểu được, ý của hắn căn bản không phải như vậy, hắn không tiếp tục lời nói, không phải là vô lý ngắt đi lời muốn nói, mà là cảm thấy thật sự không nên có câu tiếp theo.

Những lời này, là do tôi một mực ép hắn nói ra! Nhưng nếu đã không còn mặt mũi tiến tới rồi, tôi chẳng có lý do nào sẽ buông tay!

Tình cảm của nam nữ trưởng thành khi bắt đầu đều đã có chút hoài nghi không xác định rõ ràng, bởi vì chúng ta đã sớm tin tưởng “Chân ái vô địch” hay “Từ nay về sau, hoàng tử cùng công chúa sẽ bên nhau hạnh phúc mãi mãi”. Có chút hoài nghi và không xác định rõ là chuyện bình thường, đó là thái độ mà chính mình phải tự chịu trách nhiệm, cho nên mới phải nói lời yêu và kết hợp với nhau, nói tới nói lui, hợp xuôi hợp ngược, một chút hiểu biết, một chút phán đoán, một chút tin tưởng, thậm chí có cả một chút thỏa hiệp, một chút bao dung, đấy mới chính là tình yêu của tuổi trưởng thành.

Tôi mới sống được có 26 năm, mà đã tràn ngập bi quan và không tin tưởng đối với cái thế giới này. Ngô Cứ Lam lớn hơn tôi rất nhiều, chuyện trải qua so với tôi dĩ nhiên phức tạp hơn nhiều, tôi chấp nhận hắn có hoài nghi và không xác định nhiều hơn một chút. Chỉ cần hắn còn thích tôi, tất cả đều có thể giải quyết, chúng tôi có thể từ từ hiểu nhau, từ từ kết thân, khiến cho thời gian đánh tan đi hoài nghi và không xác định.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Ngô Cứ Lam, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Ngô Cứ Lam”, cho thấy tôi có điều muốn nói.

Ngô Cứ Lam đóng sách lại, bỏ quyển sách lên bàn, bình tĩnh nhìn về phía tôi.

Tôi thử cầm tay của Ngô Cứ Lam. Hắn không có né tránh, nhưng cũng không đáp lại, ánh mắt trầm tĩnh, thậm chí có thể nói là lạnh lùng nhìn tôi, giống như rõ ràng biểu lộ —— đối với hắn mà nói, đừng nói là chút rung động, thậm chí ngay cả chuyện phức tạp gây phiền muộn cũng không khiến hắn có chút phản ứng.

Nếu đổi lại là cô gái khác, chỉ sợ đã xấu hổ che mặt chạy đi, nhưng tôi… Dù sao cũng không phải là lần đầu tiên bị mất mặt!

Tôi dùng ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng gõ lên lòng bàn tay của hắn, hắn vẫn không có phản ứng, tôi vẫn gõ lên gõ xuống, gõ này gõ này, gõ này gõ này… Ngô Cứ Lam nắm lại bàn tay của tôi, ngăn tôi không làm cái trò trêu chọc không ngừng kia nữa.

Trong lòng tôi mừng thầm, trên mặt vẫn nghiêm trang nói: “Đêm còn dài, lại không có lòng dạ nào đi ngủ, chúng ta nói chuyện phiếm đi!”

“Nói cái gì?”

“Nói gì cũng được, ví dụ như chuyện của anh, còn nếu như anh có hứng thú chuyện của em, thì em sẽ ‘tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn’ (10.3)”

(10.3) Tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn: có nghĩa là biết thì nói, không biết thì thôi.

Ngô Cứ Lam hoàn toàn không ngờ tôi đã vậy mà còn quá nhanh không thèm trốn tránh, quyết định đối mặt hết thảy. Hắn nhìn chằm chằm tôi trong chớp mắt, sau đó lạnh nhạt hỏi: “Em muốn biết cái gì?”

Tôi cố gắng tỏ vẻ không có việc gì, nói: “Tuổi của anh.”

Ngô Cứ Lam nói: “Tôi sống ở đáy biển, cái gọi là trong núi không có ngày tháng, cách thức bọn em tính tuổi đối với tôi không có ý nghĩa.”

Tôi trầm mặc một lúc, hỏi: “Anh nói anh đã lên đất liền một lần là vào năm 1838, ở Châu Âu. Vậy tổng cộng anh lên đất liền mấy lần?”

“Hiện tại là một lần, năm 1838 là một lần, còn lần đầu tiên nữa, tổng cộng có ba lần.”

Coi như đơn giản! Tôi nhẹ nhàng thở ra, tò mò hỏi: Lần đầu tiên anh lên đất liền, là khi nào?”

“Khai Nguyên năm thứ tám.” (10.4)

(10.4) Khai Nguyên (niên hiệu của Đường Huyền Tông, Lý Long Cơ) năm 713-741.

Tôi không có hỏi tiếp “Ở đâu”, bởi vì cách đặt tên niên hiệu, còn có hai chữ “Khai Nguyên”, chỉ cần người đã đọc qua sách lịch sử một chút đều biết. Tuy rằng đã chuẩn bị đủ loại tâm lý, nhưng tôi vẫn bị kinh sợ.

Tôi thất thần một lúc, mạnh bật dậy, chạy đến thư phòng, lấy ra cuốn “Chuyên đề giám định và thưởng thức thơ Đường”, lật đến bài thơ kia của Vương Duy, từng hàng đọc qua thật nhanh:

Xanh xanh trên núi có gốc tùng,

Vài dặm xa cách nay tương phùng.

Không gặp người xưa,

Bồi hồi nhớ,

Một phen thử tài, người ứng cùng.

Khí sắc thong dong cao nhàn hạ,

Tựa tầng mây trắng xuất trời xanh. (Mời các bạn xem lại

Rốt cuộc, rốt cuộc… Tôi đã hiểu được! Ngày đó Ngô Cứ Lam khẽ thở dài, không phải có chút “Cảm xúc thơ ca, không nói nên lời.”, mà thật là “Mong nhớ chuyện xưa, không khỏi thở dài.”

Tâm trạng tôi trở nên hoảng loạn, vội vội vàng vàng ném quyển sách đi, hấp tấp ngồi vào bàn máy tính, tra cứu về Vương Duy: Công nguyên năm 701-761, là nhà thơ, họa sĩ nổi danh đời Đường, tự Ma Cật, hay Ma Cật cư sĩ.

Tôi vừa định tìm hiểu Khai Nguyên năm thứ tám là công nguyên năm nào, thì Ngô Cứ Lam đã đến phía sau tôi, nói: “Khai Nguyên năm thứ tám, là Công nguyên năm 720.”

Năm Ngô Cứ Lam đến Trường An, đúng là Đại Đường đang thịnh thế.

“Trường An đại đạo liên hiệp tà, thanh ngưu bạch mã thất hương xa.

Ngọc liễn túng hoành quá chủ đệ, kim tiên lạc dịch hướng hầu gia.” (10.5)

(10.5) Lư Chiếu Lân (663-689) tên chữ Thăng Chi, hiệu U Ưu tử, người Phạm Dương, U Châu (nay thuộc huyện Trác, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc). Ông là một trong bốn nhà thơ nổi danh thời Sơ Đường (Bao gồm Dương Quýnh, Lư Chiếu Lân, Lạc Tân Vương và Vương Bột). Hai câu thơ trên trích trong bài “Trường An Cổ Ý” (Trường An cổ kính).

Dịch thơ:

“Trường An đường lớn khúc quanh co, thất hương ngang tàng phi bạch mã.

Liễn ngọc tung hoành qua phủ đệ, roi vàng quất xuống hướng Hầu gia.”

(Thất Hương là một loại xe ngựa dành cho bậc vua chúa đời Đường)

Năm đó, Vương Duy 19 tuổi, đúng là độ tuổi thơ rượu cùng hợp xướng “Tương phùng ý khí vi quân ẩm, hệ mã cao lâu thùy liễu biên” (10.6)

(10.6) Hai câu cuối trong bài “Thiếu niên hành kỳ 1” (Khúc ca tuổi trẻ kỳ 1) của Vương Duy

Dịch Thơ: “Tương phùng tri kỷ men rượu ấm, lầu cao buộc ngựa gốc liễu biên.”

Tôi nghe được giọng nói của mình mơ hồ tựa sương khói, không giống như chính miệng mình vọng lại, “Anh quen biết với Vương Duy sao?”

“Ừ.”

Khó trách tôi luôn cảm thấy giọng điệu của hắn rất kỳ quái.

Đầu óc của tôi trống rỗng trong chốc lát, liền theo bản năm tìm hiểu Lý Bạch: Công nguyên năm 701-762, là nhà thơ nổi tiếng đời Đường, tự Thái Bạch, hiệu Thanh Liên cư sĩ.

Có một năm nọ, Lý Bạch cũng mới 19 tuổi, cũng là độ tuổi thơ phú hào sảng “Khí ngạn diêu lăng hào sĩ tiền, phong lưu khẳng lạc tha nhân hậu” (10.7)

(10.7) Trích trong bài “Lưu dạ lang tặng tân phán quan” (Đêm tối ngâm thơ tặng phán quan mới) của Lý Bạch.

Dịch Thơ: “Giận thay mất mặt hào sĩ già, phong lưu há thiệt lũ hậu nhân”

Khi đó Ngô Cứ Lam cũng như vậy sao? Hào hoa phong nhã, thơ rượu xướng ca, “Ngã túy dục miên khanh thả khứ, minh triêu hữu ý bão cầm lai.” (10.8)

(10.8) Trích trong bài thơ “Sơn trung dữ u nhân đối chước” (Ở trong núi cùng người ẩn dật uống rượu) của Lý Bạch.

Dịch thơ: “Ta say, ngươi cứ tạm xuống núi; Có lòng, mai đến nhớ mang đàn.”

Tôi thì thào hỏi: “Anh quen với Lý Bạch sao?”

“Đối ẩm vài bận, thử kiếm vài phen.”

“Còn Đỗ Phủ?”

“Bởi vì khuôn mặt không già đi, tôi không thể ở một chỗ lâu, nên không thể không phiêu bạt đây đó, trước đó hai năm, tôi đã từng ở nước Thục gần Cán Hoa Khê có gặp qua Tử Mỹ.” (10.9)

(10.9) Cán Hoa Khê là một công viên sinh thái kiểu cổ ở Thành Đô (thuộc tỉnh Tứ Xuyên), nơi này cũng là khu du lịch tham quan khá nổi tiếng với phong cảnh hữu tình và phong cách cổ kính. Tử Mỹ là tên thường gọi của Đỗ Phủ.

Dáng vẻ và giọng điệu của Ngô Cứ Lam rất bình thản, tôi cũng không dám hỏi lại. Từ Khai Nguyên hưng thịnh cho đến loạn thế, từ cảnh trí thái bình ca múa, cho đến thiên hạ đau thương, đọc qua thời gian trăm năm vạn năm, đều cảm thấy chấn động tâm trí, khổ sở tiếc hận, huống chi bản thân đã từng ở đó, đã từng trải qua.

“Nếu không thể ở trên mặt đất thật lâu, vậy tại sao anh không trở về biển?”

Ngô Cứ Lam thản nhiên cười, “Khi đó tôi còn rất trẻ, lại là lần đầu tiên được sống trên đất liền, ham vui hồ đồ quá mức, chuyện gì tôi cũng bất lực, rồi lại cái gì cũng không thể bỏ xuống.

“Vậy sau đó khi nào anh trở về?”

“Đại lịch năm thứ sáu, tức Công nguyên năm 771, tôi đi thuyền ra đảo, đến Nhật Bản tìm gặp cố nhân. Nhưng khi tôi đến Nhật Bản, ông ta đã chết vì bệnh, tôi tạm trú ở chùa Toshodai (10.10) nửa năm, sau đó thì về biển.”

(10.10) Tōshōdai-ji là một ngôi chùa Phật giáo của giáo phái Risshū tại thành phố Nara, tỉnh Nara, Nhật Bản. Sảnh gác vàng cổ điển hay còn gọi là Kondo, có một tiểu sử duy nhất về nó, nó có một mái ngói riêng với một mặt tiền rộng bảy gian. Nó được thành lập vào năm 759 bởi nhà sư Jian zhen (鑒真: Giám Chân) triều đại nhà Đường Trung Quốc trong thời kỳ Nara. Tōshōdai-ji là một trong những địa danh ở Nara được UNESCO công nhận là di sản thế giới và là “Di tích lịch sử cổ đại Nara”.

Từ công nguyên năm 720 đến công nguyên năm 771, 52 năm nhân loại thịnh suy thăng trầm, nhìn đến vô số bằng hữu tri giao lão hóa rồi chết đi, cho dù là “Tương phùng tri kỷ men rượu ấm”, hay là “Phong lưu há thiệt lũ hậu nhân”, thì cũng đều trở thành xương trắng tro tàn, đối với một kẻ có cuộc sống lâu dài, không bao giờ lão hóa như Ngô Cứ Lam mà nói, giống như được sinh qua mấy kiếp, khó trách cái gì hắn cũng dửng dưng phớt lờ, lãnh đạm không quan tâm đến thứ gì khác.

Trong lúc đó, đột nhiên tôi hiểu được, vì sao hắn phải đợi đến ngàn năm sau, mới có thể lên đất liền một lần nữa, chính vì hắn muốn quên đi khối lục địa đó, vui vẻ và bi thương đã khắc sâu trong trí nhớ của hắn quá mãnh liệt rồi!

Tôi đi đến trước mặt Ngô Cứ Lam, dịu dàng ôm lấy hắn.

Thân hình của Ngô Cứ Lam khẽ run lên một chút, “Em không sợ sao?” Giọng nói của hắn cũng giống như nhiệt độ cơ thể, vô cùng lạnh lẽo, dường như mang theo ngàn năm tang thương khắc sâu mãnh liệt.

Đầu của tôi tựa vào lồng ngực của hắn, hai tay dùng sức ôm chặt hắn, hy vọng hơi ấm trong cơ thể của tôi có thể hòa tan một chút lạnh giá nơi hắn, “Điều khiến em sợ là thời gian, không phải anh.”

“Nhưng em nhìn thấy được, cảm giác được chính là tôi, không phải thời gian. Bây giờ em còn trẻ, nên nhận thấy sẽ không sao, nhưng 10 năm, 20 năm sau thì sao? Tôi vẫn như bây giờ, em sẽ biến thành người như thế nào?” Ngô Cứ Lam vẫn đứng không nhúc nhích, giọng nói vẫn không có chút rung động, lời nói lại sắc bén giống như băng nhũ, tựa hồ đang hung hăng đâm vào người tôi.

Trong nháy mắt, tôi thật sự rất hận lý trí lãnh khốc của Ngô Cứ Lam, hắn không chịu cho tôi một chút hồ đồ, không chịu cho tôi một chút trốn tránh, luôn đem hết thảy trắng trợn bày ra trước mắt tôi. Tôi rõ ràng cảm nhận được tình cảm của hắn đối với tôi, nhưng hắn lại có thể không một chút nể tình mà từng chút…từng chút một…lặp đi lặp lại đẩy tôi ra xa, ép buộc tôi phải buông bỏ đoạn tình cảm của mình, buông bỏ hắn!

Tôi im lặng thật lâu, sau đó nói: “Em sẽ dần lão hóa, biến dạng xấu xí.”

“Tôi không thể ở lâu dài một chỗ, em phải theo tôi lang bạt biển hồ, không bạn bè, không nhà cửa, đến lúc đó, sự tồn tại của tôi chính là cơn ác mộng khủng khiếp nhất của em. Em vừa già vừa xấu sẽ hận tôi, sợ hãi tôi, sẽ nghĩ đủ mọi cách để thoát khỏi tôi.” Ngô Cứ Lam vừa nói những lời tàn nhẫn, vừa mỉm cười đẩy tôi ra.

Tôi theo bản năng nắm được tay hắn, không muốn để hắn bỏ đi, nhưng thời khắc này, tay của tôi so với hắn càng trở nên lạnh lẽo.

“Thẩm La, em không nên đem sinh mạng ngắn ngủi của mình lãng phí ở trên người tôi, hãy đi tìm người đàn ông thật sự thích hợp với em!” Ngô Cứ Lam lạnh lùng kiên quyết dùng sức gỡ bỏ tay của tôi ra, “Đợi sau khi điều tra rõ rốt cuộc là ai đã hại em, xác định không có vấn đề gì, tôi sẽ rời khỏi đây, em coi chuyện của tôi giống như một giấc mộng đi!”

Tôi nặng nề ảo não, giống như một kẻ mộng du đi ra khỏi thư phòng, trở lại phòng ngủ của mình.

Trong phòng tối đen như mực, trong lòng tôi uất nghẹn buồn phiền, “roẹt”, tôi kéo bức màn, mở cửa sổ ra. Gió đêm mát lạnh lập tức từ sân vườn ùa vào, thổi bay mấy tờ giấy ở trên bàn, tấm màn cũng bay lên phần phật.

Tôi ngồi vào cái ghế mây đặt bên cửa sổ, thật lâu thật lâu ngắm nhìn vầng trăng thật tròn ở trên bầu trời.

Mặt trăng của ngàn năm trước hẳn là không khác lắm với mặt trăng đêm nay!

Nhưng con người không như vậy, sinh lão bệnh tử, tất cả đều không tránh khỏi. Nhan sắc của phụ nữ lại càng ngắn, mười năm sau, tôi 36 tuổi, nếu chăm sóc sức khỏe tốt, có thể nói lão hóa chậm đi một chút, dáng vẻ còn chút trẻ trung, nhưng 20 năm sau thì sao? Phụ nữ 46 tuổi sẽ như thế nào? Phụ nữ 50 tuổi sẽ là cái dạng gì đây?

Đến lúc đó, tôi và Ngô Cứ Lam sống dai sống dài, không bao giờ lão hóa kia đứng chung một chỗ sẽ là loại cảm giác gì đây?

Lời nguyện ước tình yêu đẹp nhất của Trung Quốc chính là “Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” (10.11), nếu ngay cả giai lão mà cũng không làm được, vậy người nắm tay kia có còn là người yêu nữa hay không?

(10.11) Trích trong Kinh Thi. Tạm dịch “Cùng nắm chặt tay, bên nhau trọn đời.”

Tôi đau khổ, bất đắc dĩ cười rộ lên.

Đã từng tự cho rằng có đầy đủ dũng khí, đầy đủ tin tưởng đối mặt với đoạn tình cảm này, đã từng quyết định mặc kệ tôi và hắn có bao nhiêu hoài nghi và không rõ ràng, chúng tôi vẫn sẽ có thể từ từ tìm hiểu, từ từ kết thân, khiến cho thời gian đánh tan hoài nghi và không rõ ràng.

Nhưng, tôi hoàn toàn không ngờ, vấn đề lớn nhất của chúng tôi chính là “Thời gian”.

Tôi nên dùng cái gì để đánh bại thời gian?

Câu hỏi này, ngay cả người có trí tuệ ngàn năm, cơ hồ không gì không làm được như Ngô Cứ Lam cũng không thể trả lời, cho nên hắn mới cố ý chua ngoa nói “Em vừa già vừa xấu” để làm tổn thương tôi, buộc tôi từ bỏ.

Theo lý trí, tôi hiểu rõ quyết định của Ngô Cứ Lam. Nếu tương lai là một con đường càng chạy càng đi vào chỗ chết, thì nhất định sẽ gây hại cho cả hai, đích thực là nên từ bỏ.

Nhưng theo tình cảm, tôi chỉ biết là tôi thích hắn, hắn cũng thích tôi. Tôi nguyện ý chấp nhận thân phận đặc biệt của hắn, hắn cũng không né tránh một cô gái bình thường như tôi, vậy tại sao chúng tôi không thể ở bên nhau?

Bóng đêm càng lúc càng trầm, gió càng lúc càng lạnh giá, tôi lại giống như một bức tượng đá, vẫn ngồi trước cửa sổ, hứng cơn gió lạnh.

Đột nhiên tôi nhảy mũi mấy cái thật mạnh, trong lúc nhất thời nước mắt chảy giàn giụa, cực kỳ chật vật, không thể không đứng lên đi lấy khăn tay lau mũi.

Sai khi lau mũi xong, tôi thuận tay cầm cái điện thoại ở trên bàn nhìn thoáng qua, còn mười mấy phút nữa là đến 4 giờ sáng.

Tôi đã ngồi ở bên cửa sổ sáu bảy tiếng đồng hồ, khó trách lạnh giá gây sổ mũi, cũng không biết có phải thần kinh của tôi không nhạy cảm hay không, mà tôi không có chút cảm giác lạnh.

Tôi dựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài: Dưới ánh trăng, những đóa hoa Rồng Nhả Châu trắng tinh khiết, theo gió lay động; đám Cửu Lý Hương như mảng tuyết đọng, thoang thoảng mùi hương mê người.

Tôi nhớ đến lúc Ngô Cứ Lam ngồi dưới đám hoa cỏ, trầm mặc nhìn ngắm hoa rơi cùng với đôi chân xiêu vẹo, nhịn không được đặt tay lên ngực, lặng lẽ thở dài.

Tôi không phải là Ngô Cứ Lam, không có lý trí của hắn, càng không đối xử với mọi người hay bản thân tàn nhẫn vô tình. Có lẽ cho dù tôi hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần, cũng không có cách nào hiểu rõ, rốt cuộc nếu theo lý trí quyết định từ bỏ, thì nhất định trong lòng phải kiên trì.

Nhưng, yêu nhau là chuyện của hai người, mặc kệ tôi nghĩ gì, Ngô Cứ Lam cũng đã quyết định…

Đột nhiên, trong lòng tôi rung động.

Ngô Cứ Lam ép buộc tôi từ bỏ, nhưng hắn có từ bỏ không?

Hắn nói nhiều lời tàn nhẫn vô tình như vậy, biết rõ sẽ gây tổn thương cho tôi, vậy đêm nay người bị mất ngủ không phải là tôi hay sao? Vậy còn hắn?

Trong phút chốc, tôi muốn ra một quyết định “được ăn cả ngã về không”, đem chuyện không thể quyết định này cho vận mệnh quyết định ——

Nếu lúc này tôi lên tiếng gọi Ngô Cứ Lam, nếu hắn đáp lại, chính là vận mệnh nói cho tôi biết, không được từ bỏ! Nếu hắn không đáp lại, thì vận mệnh nói cho tôi biết, hẳn là nên…từ bỏ!

Tôi quay đầu bước đến bên cửa sổ, tay để lên miệng, muốn gọi hắn. Nhưng tôi quá khẩn trương đến nỗi tay chân như nhũn ra, tim đập nhanh hỗn loạn, cổ họng khô khốc, không thể phát ra một chút âm thanh.

Tôi thật sự muốn đem vận mệnh của mình, tương lai của mình đều đặt cược vào một tiếng khẽ gọi sao?

Ngộ nhỡ, ngộ nhỡ… Hắn đã sớm ngủ say, căn bản không nghe được, hoặc là hắn nghe được, nhưng lại không muốn đáp lại tôi thì sao?

Tôi hít vài hơi thật sâu, làm cho chính mình bình tĩnh một chút.

Trong lúc sợ hãi rối rắm, tôi tựa như dùng hết toàn bộ dũng khí, đối với đám sương mù trong bóng đêm ngoài cửa sổ, khẽ gọi: “Ngô, Ngô…Ngô Cứ Lam.” Bởi vì quá mức khẩn trương, giọng nói của tôi vừa cất lên đã khàn đặc, còn có chút run rẩy.

Tôi vốn nghĩ phải trải qua đau khổ chờ đợi thật lâu, mới có thể đợi được một đáp án, kết quả hoàn toàn không ngờ, giọng nói của tôi vừa dứt, liền nghe được thanh âm của Ngô Cứ Lam ở dưới lầu từ cửa sổ truyền đến, “Em sao vậy? Không được khỏe phải không?”

Tôi mặt đầy kinh ngạc, ngây ngẩn cả người.

Một chớp mắt sau, tôi vừa che miệng, kích động vui sướng mỉm cười, vừa vô lực trượt chân, ngã quỳ trên mặt đất.

Tôi nằm úp sấp trên sàn nhà, người co rúm lại, hai tay che mặt, nước mắt lặng lẽ mãnh liệt rơi xuống.

Anh ở dưới lầu, tựa vào lan can đón gió.

Em ở trên lầu, đứng bên song cửa ngắm trăng.

Chia cắt đôi bờ, là một loại thương nhớ tương tư.

Anh bảo em từ bỏ sao?

Không! Không bao giờ!

Tôi đang mừng như điên che mặt khóc, Ngô Cứ Lam thế nhưng từ cửa sổ không chút tiếng động lao vào.

Hắn nhìn thấy tôi nằm úp sấp trên sàn nhà. Lập tức chạy lại, ôm tôi, “Em không được khỏe sao?”

Tôi ôm hắn, vừa lắc đầu, vừa khóc.

Hắn không hiểu, tôi không phải là không được khỏe, mà là vui, rất vui sướng, vì trong lòng hắn có lo lắng, vì hắn có nóng ruột nóng gan.

Hắn sờ trán của tôi một chút, liền tức giận nói: “Em sốt rồi! Bây giờ biết khó chịu rồi sao, trời gió lạnh mà ra đây nghĩ cái gì vậy?”

Nhìn thấy tôi không nói tiếng nào, vẫn đang khóc. Hắn cầm lấy tay tôi, vừa giúp tôi bắt mạch, vừa dịu dàng hỏi: “Khó chịu ở đâu?”

Tôi lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Không có, không có khó chịu ở đâu hết!”

Hắn khó hiểu, “Không khó chịu sao em lại khóc?”

Tôi vừa khóc vừa cười, nói: “Bởi vì anh nghe được tiếng em gọi, bởi vì anh cũng không ngủ được…”

Ngô Cứ Lam dường như hiểu được tôi đang nói cái gì, thần sắc chợt tắt, mặt mày trở nên lãnh đạm, hắn thu hồi bàn tay đang bắt mạch, lạnh lùng nói: “Bị cảm nặng.”

Hắn ôm lấy tôi, đặt tôi lên giường, giúp tôi đắp chăn lại thật kỹ, liền xoay người muốn rời khỏi.

Tôi lập tức nắm lấy tay hắn, đôi mắt đỏ hồng, nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn hắn.

Biểu cảm lạnh như băng của hắn có chút thả lỏng, hắn bất đắc dĩ nói: “Tôi đi lấy thuốc hạ sốt.”

Tôi buông tay, trước hết hắn đóng kín cửa sổ, buông rèm thật kỹ, sau đó mới đi xuống lầu lấy thuốc.

Chốc lát sau, hắn cầm thuốc hạ sốt đi lên, rót cho tôi một ly nước ấm, giúp tôi uống thuốc.

Hắn đưa cái nhiệt kế điện tử tới trước miệng tôi, ý bảo tôi ngậm một chút.

Vài giây sau, hắn lấy cái nhiệt kế ra, nhìn thoáng qua con số, nhíu mày nói với tôi: “Em mới vừa uống thuốc sẽ khiến em buồn ngủ, ngủ một giấc thật ngon vào.”

Tôi cũng không biết là bởi vì thuốc có hiệu nghiệm, hay là bởi vì phát sốt, mà toàn thân bắt đầu nhũn ra mất hết sức lực, ngay cả mở to mắt cũng không có sức làm được. Tôi dần dần nhắm mắt lại, mê man ngủ thiếp đi.

Nhưng tôi ngủ vẫn không được yên ổn, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, đều thấy rất đau đớn. Một lát, liền giống như bị đặt trên lò lửa nướng chín, nhiệt độ hun nóng toàn thân; một lát lại giống như bước vào hầm băng, đông lạnh đến nỗi toàn thân run rẩy.

Trong lúc nặng nề choáng váng, tôi cảm giác được vẫn có người ở bên cạnh cẩn thận chăm sóc. Đầu óc mơ mơ màng màng, tôi hoàn toàn không có chút sức lực để tự hỏi, không biết hắn là ai, nhưng lại vui mừng, tựa hồ chỉ cần hắn ở bên cạnh, cho dù có khổ sở đau đớn khi thì bị đốt nướng, khi thì bị đóng băng, tôi cũng đều cam tâm tình nguyện.

Khi tôi mở to mắt, trong phòng ánh sáng u ám, khiến tôi không nhận ra bản thân rốt cuộc đã ngủ bao lâu.

Ngô Cứ Lam ngồi trên cái ghế mây ở bên giường, đang chợp mắt một lúc. Tôi mới vừa cựa mình, hắn liền mở mắt.

Cổ họng của tôi giống như bị nung qua lửa, đau rát, tôi há miệng thở dốc, một tiếng cũng không phát ra được.

Ngô Cứ Lam lập tức hiểu được ý tôi, liền đem một ly nước ấm đưa đến bên miệng.

Tôi uống ừng ực đến hơn phân nửa ly nước, cảm giác khô khốc mới dịu đi, nhưng cổ họng vẫn còn đau rát, cùng với đầu óc còn mơ mơ màng màng, toàn thân bủn rủn, xem ra lần này tôi bị cảm mạo thật sự không nhẹ.

Tôi cất giọng nói khàn đặc: “Sao lại… nghiêm trọng thế này?”

Ngô Cứ Lam chê cười, “Ngâm nước biển nguyên một đêm, rồi hứng gió nguyên một đêm, em nghĩ bản thân là mình đồng da sắt hay sao? Không trở nặng thành viêm phổi đã coi như may mắn lắm rồi.”

Hắn kéo rèm cửa, tôi mới phát hiện bên ngoài ánh nắng đã chói chang, hẳn là đã đến giữa trưa.

Ngô Cứ Lam hỏi: “Có đói bụng không? Tôi nấu chút cháo cho em ăn.”

“Không, muốn.” Tôi chóng mặt xây xẩm, thập phần khó chịu, không muốn ăn gì cả.

Ngô Cứ Lam đi đến bên cạnh bàn, mở nắp cái nồi sứ, múc ra một bát cháo nhỏ, “Ăn chút đi.”

Tôi không muốn trái ý hắn, giữ vững tinh thần, ngồi dậy.

Tôi vừa chậm rãi ăn cháo, vừa trộm nhìn Ngô Cứ Lam. Hắn đã vài ngày không được nghỉ ngơi, nhưng sắc mặt vẫn giống như ngày thường, nhìn không ra chút uể oải nào.

Tôi ăn xong bát cháo, nói với Ngô Cứ Lam: “Anh đi nghỉ ngơi đi, không cần lo lắng cho em. Từ nhỏ đến lớn sức khỏe của em đặc biệt tốt, rất ít phát bệnh, cho dù có phát bệnh cũng rất nhanh khỏi.”

Ngô Cứ Lam lẳng lặng liếc mắt nhìn tôi một cái, không phản ứng gì, xoay người bưng một cái bát khác, đưa cho tôi, “Uống thuốc.”

Là một bát thuốc Đông y màu đen, tôi gửi được mùi đã cảm thấy đắng, vừa định nói “Cảm lạnh chút thôi, uống chút thuốc tây là hết”, đột nhiên kịp phản ứng, trước giờ tôi đâu có đi khám Đông y, sao lại có thuốc Đông y ở đây?

Tôi thử hỏi: “Là anh sắc thuốc sao?”

Ngô Cứ Lam thản nhiên trả lời: “Ừ.”

Tôi không thích uống thuốc Đông y, nhưng cũng không dám ghét bỏ gì bát thuốc này. Tôi bưng bát thuốc lên, uống một hớp, lập tức mặt mày nhăn nhúm lại, thật sự là rất đắng, quá khó uống đi! Nhưng nhìn đến Ngô Cứ Lam, tôi không dám nói tiếng nào, nghẹn khẩu khí ở trong miệng, ừng ực một hơi uống cạn. Khi vừa buông bát xuống, cảm thấy miệng vừa khô vừa đắng, lập tức sốt ruột tìm nước uống.

Ngô Cứ Lam đứng ở bên giường, cầm ly nước, lạnh lùng nhìn tôi, không đưa ly nước cho tôi.

Tôi mặt mày đáng thương nhìn hắn: “Nước!”

Hắn lạnh lùng nói: “Biết cảm giác có bệnh khổ sở, nên nhớ kỹ một chút, lần sau còn mở cửa sổ hóng mát nữa không?”

Tôi nghi ngờ bát thuốc đắng như vậy, là do hắn cố ý trừng phạt tôi, nhưng không dám nói gì, nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ vẻ về sau tuyệt đối không tái phạm.

Hắn rốt cuộc cũng đưa ly nước cho tôi, tôi lập tức uống mấy ngụm, khô đắng trong miệng đều nuốt xuống.

Ngô Cứ Lam nói: “Thuốc có tác dụng an thần, em sẽ cảm thấy mệt mỏi, nên ngủ thêm chút nữa.”

Tôi nằm trong chốc lát, liền cảm thấy mí mắt ngày càng nặng, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi.

Nhưng lúc này, tôi không còn cảm giác chốc lát thì nóng, chốc lát thì lạnh nữa, ngủ an giấc hơn.

Tỉnh ngủ thì ăn cơm uống thuốc, ăn xong rồi lại ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh lại, ngoại trừ thân thể có chút bủn rủn, cổ họng có chút không thoải mái, cơ thể đã khá lên rất nhiều. Từ nhỏ đến lớn tôi đều giống như vậy, sức khỏe so với Đầu To và Dịch Thịnh tốt hơn nhiều, hiếm khi phát bệnh, cho dù có phát bệnh cũng rất nhanh khỏi.

Tôi híp mắt, lén lút nhìn Ngô Cứ Lam. Hắn ngồi trên cái ghế mây bên cạnh giường, đại khái cảm thấy có chút nhàm chán, đang cầm một quyển bút ký, tô vẽ cái gì đó.

Tôi dùng hai tay chống đỡ thân người ngồi dậy, bưng ly nước ở trên đầu giường, vừa uống, vừa nhìn Ngô Cứ Lam.

Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, trông thấy tôi có thể tự chăm sóc được mình, liền cúi đầu tiếp tục tô vẽ.

Tôi buông ly nước xuống, cười hỏi: “Anh đang vẽ tranh sao? Vẽ cái gì thế?”

Ngô Cứ Lam không nói tiếng nào, đưa quyển bút ký cho tôi xem. Tôi mỉm cười nhận lấy, nhìn qua một trang, nụ cười ở trên mặt tôi dần dần biến mất.

Ngô Cứ Lam vẽ ba bức phát họa, tất cả đều là tôi và hắn, nhưng là tôi với hắn ở ba thời điểm bất đồng tuổi tác.

Bức thứ nhất là tôi với Ngô Cứ Lam ở hiện tại. Tôi nằm trên giường bệnh, hắn ở một bên chăm sóc tôi, nhìn qua liền thấy một nam tử chiếu cố người yêu còn trẻ, biểu lộ ấm áp ngọt ngào.

Bức thứ hai là tôi với hắn ở mười mấy năm sau. Tôi tiều tụy thống khổ nằm trên giường bệnh, hắn ở một bên chăm sóc tôi, nhìn qua như đứa con chăm sóc cho người mẹ.

Bức thứ ba là tôi và Ngô Cứ Lam ở vài thập niên sau. Tôi tóc bạc da mồi, hấp hối nằm trên giường bệnh, hắn ở một bên chăm sóc tôi, nhìn qua giống như người cháu đang chăm sóc bà của mình.

Chỉ là mấy bức tranh đen trắng bằng chì, nhưng kỹ thuật hội họa của Ngô Cứ Lam cực kỳ cao thâm, mỗi bức tranh đều tinh tế, trông rất sống động, khiến cho người ta nhìn vào giống như nhìn mấy tấm ảnh chụp.

Tôi xem xong bức tranh cuối cùng, sắc mặt trở nên tái nhợt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Ngô Cứ Lam.

Lý trí của hắn, luôn làm cho sự dịu dàng của hắn càng trở nên lãnh khốc. Mỗi một lần tôi không cẩn thận tự cho mình có lý do kiên trì đối với tình cảm của mình, thì hắn nhất định sẽ lập tức mang đến một sự việc khác gây tổn thương cho tôi, khiến tôi càng có thêm lý do từ bỏ đoạn tình cảm này.

Tuy biết rất rõ, hắn làm như vậy, không phải là vì vô tình với tôi, nhưng trái tim tôi vẫn giống như trước bị lưỡi dao sắc bén hung hăng đâm vào, máu tươi chảy đầm đìa đau đớn.

Lòng tôi nặng nề vươn cánh tay, muốn đưa quyển bút ký trả lại cho Ngô Cứ Lam.

Hắn thản nhiên liếc mắt một cái, không nhận, mặt không chút thay đổi nói, “Ba bức tranh này tôi vẽ đều là em, tặng cho em đấy.”

Tôi gắt gao cắn chặt môi, bàn tay cầm trở lại quyển bút ký run rẩy từng hồi.

Hắn làm như không thấy, đứng lên, lãnh đạm nói: “Cơm chiều đã chuẩn bị xong, em thay bộ quần áo khác là có thể xuống dưới ăn cơm.”

Chờ hắn đi rồi, cánh tay cầm quyển bút ký của tôi vẫn cứng đơ giữa không trung, quyển bút ký ”bộp” một tiếng rơi xuống đất.

Tôi ôm lấy đầu gối, ngồi ở trên giường, thân thể không khống chế liền run lên. Ba bức tranh vẽ vô cùng sống động đó so với ngàn vạn lời nói càng có sức sát thương, hắn buộc tôi nhìn thấy tương lai tàn khốc, nhắc nhở tôi đây là sự thật mà tôi phải đối mặt, không thể nào vì tình yêu, càng không thể nào bởi vì nhất thời mềm lòng rung động mà thay đổi.

Tôi nhìn chằm chằm quyển bút ký ở trên mặt đất, rất muốn nhắm mắt lại, không nhìn nó, nhưng sự thật chính là, cho dù có trốn tránh như thế nào thì sớm hay muộn cũng sẽ phát sinh sự thật.

Tôi cắn chặt răng, cố gắng nhoài người, nhặt quyển bút ký ở dưới đất lên.

Ngô Cứ Lam, nếu đây là tương lai anh muốn em nhìn thấy rõ ràng, em sẽ tỉ mỉ cẩn thận mà nhìn cho rõ ràng!

Tôi khắc chế nỗi sợ hãi của chính mình, mở ra quyển bút ký, chậm rãi nhìn kỹ lại ba bức tranh một lần nữa.

Không thấy rõ lắm, vậy nhìn lại một lần nữa!

Vẫn không dám nhìn thẳng vào chính mình ở trong bức tranh, vậy nhìn lại một lần nữa!

Vẫn còn sợ hãi, vậy nhìn lại một lần nữa!

Tôi tự tàn nhẫn với chính mình hết lần này đến lần khác buộc bản thân nhìn ba bức tranh kia.

Tới tới lui lui, lật xuôi lật ngược, tôi giống như thật sự bị ba bức tranh này làm trôi nổi trên dòng sông thời gian, thanh niên, trung niên, lão niên… Khi tôi không thể đợi được, thời gian vô tình, tôi dần dần lão hóa, hắn trẻ mãi không già.

Tôi nhắm hai mắt lại, yên lặng suy ngẫm từng bức tranh.

Thật lâu sau, tôi đột nhiên xuống giường, đi đến trước bàn học, cầm lấy cây bút, viết lên chỗ trống ở mỗi bức tranh vài dòng chữ.

Buông bút xuống, tôi cước bộ nhẹ nhàng vào nhà vệ sinh, quyết định tắm nước ấm cho khỏe người.

Sau khi tắm táp sạch sẽ hết mồ hôi, thật giống như gột sạch thân thể bệnh tật, tôi liền cảm giác cả người khỏe khoắn sảng khoái, lên tinh thần hẳn.

Tôi sấy tóc, tết mái tóc dài thành bím, cẩn thận chải chuốt, thay bộ váy thích nhất, đeo một cái vòng cổ tự làm, mặt vòng cổ chính là viên trân châu đen mà Ngô Cứ Lam đã tặng cho tôi.

Bởi vì khuôn mặt vẫn còn có chút tiều tụy, tôi thoa thêm một chút kem lót, phủ thêm lớp phấn mặt, khiến cho khí sắc của bản thân nhìn qua tốt hơn một chút.

Tôi nhìn chính mình ở trong gương, cảm giác không tệ lắm, sau đó cầm lấy quyển bút ký, đi xuống lầu.

Bên ngoài cửa sổ trời đã sẫm tối, bên trong thì đèn đuốc sáng trưng.

Ngô Cứ Lam ngồi ở trước bàn cơm, im lặng đợi tôi.

Khi hắn vừa xuống lầu, sắc trời vẫn còn sáng, có lẽ đã hơn hai tiếng đồng hồ, hắn chờ đến sắc trời sẫm tối, đồ ăn đều lạnh tanh, nhưng vẫn không có chút gì biểu lộ mất kiên nhẫn.

Tôi dừng bước, đứng ở trong sân, cách cái cửa sổ nhìn hắn.

Hắn nâng mắt nhìn về phía tôi, tôi tin chắc hắn đã nghĩ qua tất cả các loại phản ứng của tôi, nhưng hắn thật không ngờ, năng lực hồi sinh của tôi lại mạnh như vậy, mới vừa bị hung hăng đả kích, liền lấy lại tinh thần sáng láng, mặt mày như ánh nắng chói chang xuất hiện.

Biểu tình của hắn rõ ràng là ngây ngẩn, tôi nhìn hắn cười cười.

Tôi đi vào nhà bếp, ngồi bên cạnh hắn, đem quyển bút ký đặt ngay ngắn trên bàn.

Tôi bình tĩnh nói: “Anh cho em xem ba bức tranh, em đã thật sự xem kỹ rồi, để có quà đáp lễ, em gửi lại anh ba câu.”

Tôi đẩy quyển bút ký ra trước mặt hắn, hắn chần chừ một chút, mở ra.

Ba bức tranh, ba câu.

Bức tranh thứ nhất:

Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương.

Tố hồi tòng chi, đạo trở thả trường.

Tố du tòng chi, uyển tại thủy trung ương. (10.12)

(10.12) Trích trong bài thơ “Kiêm gia 1” (Lau lách 1) của Khổng Tử trong Kinh Thi

Dịch thơ:

Người mà đang nói hiện thời,

Ở vùng nước biếc cách vời một phương.

Ví ngược dòng tìm đường theo mãi,

Đường càng thêm trở ngại xa xôi.

Thuận dòng theo đến tận nơi,

Giữa vùng nước biếc, thấy người ở trong.

(Theo bản dịch của Tạ Quang Phát)

Bức tranh thứ hai:

Sở vị y nhân, tại thủy chi mi.

Tố hồi tòng chi, đạo trở thả tễ.

Tố du tòng chi, uyển tại thủy trung trì. (10.13)

(10.3) Trích tròng bài “Kiêm gia 2” của Khổng Tử trong Kinh Thi.

Dịch thơ:

Người mình đang thốt lời đây,

Ở bên bờ nước chốn này đó thôi.

Ví ngược dòng mà noi theo mãi,

Đường dốc cao trở ngại vô cùng.

Tiến theo mà cứ thuận dòng,

Thấy nơi cồn nọ giữa vùng nước xanh.

(Theo bản dịch của Tạ Quang Phát)

Bức tranh thứ ba:

Sở vị y nhân, tại thủy chi sĩ.

Tố hồi tòng chi, đạo trở thả hữu.

Tố du tòng chi, uyển tại thủy trung chỉ. (10.14)

(10.14) Trích trong bài “Kiêm gia 3” của Khổng Tử trong Kinh Thi.

Dịch thơ:

Người mình đang thốt mấy lời,

Ở bên bờ nước ắt nơi đấy mà.

Ví ngược dòng tiến xa theo mãi,

Đường rẽ sang mặt lại trở ngăn.

Thuận dòng, nếu cứ theo lần,

Nghiễm nhiên thấy giữa cồn gần đó thôi.

(Theo bản dịch của Tạ Quang Phát)

Ngô Cứ Lam từng cái một lật xem xong, mày mắt nhíu lại, nghi hoặc nhìn về phía tôi, không rõ lời của tôi cùng với bức tranh của hắn có liên quan gì với nhau.

Tôi xích lại gần hắn một chút, cúi đầu, vừa không tỏ ra né tránh lật xem ba bức tranh, vừa nói: “Ba bức tranh này, đều là em có sức khỏe không tốt, suy yếu bệnh tật, là lúc cần có người ở bên cạnh chăm sóc. Bức thứ nhất, em đang ở tuổi thanh xuân, anh ở bên cạnh.”

Tôi lật sang bức thứ hai, “Chúng ta đến tuổi trung niên, em dung nhan héo tàn, anh vẫn ở bên cạnh.”

Tôi lật đến bức thứ ba, “Chúng ta tuổi già sức yếu, em tóc bạc da mồi, anh vẫn còn ở bên cạnh.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Ngô Cứ Lam, nhẹ giọng nói: “Anh biết không? Chỉ có bốn chữ để hình dung ba bức tranh này thôi , đó là ‘Bất ly bất khí’ (10.15)”!

(10.15) Bất ly bất khí: có nghĩa là không chia cắt, không xa rời.

Ngô Cứ Lam bị sự thông minh của tôi làm chấn động, hắn ngây người nhìn tôi trong chớp mắt, vừa định mở miệng phản bác, tôi lập tức nói: “Em biết, ý của anh không phải như thế! Nhưng Kahlil Gibran trong cuốn ‘Tiểu Kinh thánh’ có nói, ‘Nếu bạn muốn hiểu rõ một người, không chỉ phải lắng nghe từng lời người đó nói ra, mà còn phải lắng nghe những lời người đó chưa bao giờ nói ra.’ Tiềm thức lúc anh vẽ những bức tranh này mới là nội tâm chân thật nhất, cho dù em ra sao, vào lúc em cần anh nhất, anh hoàn toàn không bỏ mặc, không phớt lờ.”

Người từ trước đến nay phản ứng mẫn tuệ sâu sắc cùng lời nói sắc bén như Ngô Cứ Lam, lần đầu tiên bị tôi nói cho cứng họng.

Tôi vỗ nhẹ lên quyển bút ký, nói: “Bất ly bất khí, đó là lời thề hẹn tình yêu tốt nhất mà em có thể nghĩ đến, cảm ơn anh! Lời thề hẹn tình yêu của em chỉ có ba câu, mượn thơ của cổ nhân trình bày!”

Tôi cười cười, tiếp tục nói: “Cổ nhân gì gì đó, anh khẳng định rõ hơn em! Người yêu của em ở tại một phương trời trên dòng sông, ngược dòng đi tìm, đường hiểm trở lại gian nan, xuôi dòng đi tìm, người đó vẫn cứ mãi xa, mong muốn gặp mặt nhưng không thể được.”

Tôi đối với Ngô Cứ Lam làm cái mặt quỷ, “Bất quá, không có vấn đề gì! Người ta đã đồng ý đối với em ‘bất ly bất khí’, chắc chắn anh ấy sẽ chờ em, cho đến khi em vượt hết gian nan, đến bên cạnh anh ấy.”

Ngô Cứ Lam tỏ vẻ kinh ngạc, ánh mắt sắc bén, giống như đang nhìn một quái vật, chằm chằm nhìn tôi.

Tôi không nhường một bước, một mực đối diện với hắn.

Tôi không phải là loại người “Gặp chuyện tình yêu là có thể vứt bỏ lòng tự trọng mà liều lĩnh”, cũng không phải là loại người “Cho dù anh không yêu em, em cũng sẽ yên lặng bên anh cả đời”. Nếu tôi thật sự yêu sai người, cho dù phải chấp nhận đau đớn thấu tâm can, tôi cũng nhất định sẽ từ bỏ!

Nhưng nếu anh đã ‘bất ly bất khí’, thì em chỉ có thể ‘sinh tử cùng tùy’ (10.16)!

(10.16) Sinh tử cùng tùy có nghĩa là sống chết bên nhau.

Thật lâu sau, Ngô Cứ Lam đỡ lấy trán, vô lực thở dài, thì thào nói: “Tôi thật không biết rốt cuộc em là quái vật, hay tôi là quái vật đây.”

Tôi cẩn thận suy nghĩ, tiếp tục nói: “Cứ coi như cả hai đi! Anh đã từng nghe qua trên Internet nói một câu chưa? Cực phẩm là phải thành đôi thành cặp!”

Ngô Cứ Lam bị tôi chọc tức nở nụ cười, “Thẩm La, có phải cho dù tôi nói cái gì, em cũng đều có bản lĩnh ‘da mặt dày’ xuyên tạc sự thật biến thành ý muốn của mình hay không?”

Tôi “da mặt dày” nói: “Không phải xuyên tạc, mà là em thông minh nhanh nhẹn, trí tuệ hơn người, nhìn thấu được điều anh không muốn nói ra, hoặc là không dám nói ra!”

Tôi chỉ vào chính mình trong bức tranh thứ ba, tóc bạc da mồi, già nua yếu ớt, hợp tình hợp lý nói: “Khi anh vẽ bức tranh này, có chút nào suy nghĩ sẽ bỏ mặc em hay không? Một chút cũng không có! Tương lai trong trí tưởng tượng của anh, cho dù em trở nên vừa già vừa xấu, hoạt động chậm chạp, phản ứng ngu ngốc, nhưng anh vẫn như trước chăm sóc em, làm bạn với em!”

Ngô Cứ Lam hạ mắt nhìn chằm chằm vào bức tranh, không nói tiếng nào, trong tròng mắt dần hiện lên bi thương sâu sắc.

Tôi cũng nhìn vào bức tranh, liền phát hiện, hắn không nhìn vào con người không già đi là hắn, mà nhìn vào tôi đang nằm trên giường bệnh từ từ già cả suy yếu.

Trong lòng tôi tràn ngập bi thương, thấp giọng họi: “Khi anh vẽ bức tranh này, rất khó chịu phải không?”

Ngô Cứ Lam nâng mắt nhìn về phía tôi, ánh mắt thập phần bất ngờ.

Tôi nói: “Khi anh buộc em đối mặt với tương lai, chính anh cũng phải đối mặt. Nhìn em dần dần già đi, thậm chí tận mắt nhìn em chết, cái gì cũng không làm được, khẳng định là rất khó chịu?”

Nắm chặt tay, cũng không thể bách niên giai lão, tôi cố nhiên phải đối mặt với thời gian tàn khốc, thừa nhận thời gian mang đến thống khổ, không phải hắn cũng như vậy sao? Hai chúng tôi cùng nhau thống khổ, không ai nặng không ai nhẹ, nhất định đều đau thấu tâm can. Nhưng đối với thời gian, hắn lại càng nếm trải dai dẳng. “Tử giả trường dĩ hĩ, sinh giả thượng bi ca.” (10.17)

(10.17) Tử giả trường dĩ hĩ, sinh giả thượng bi ca: ý là người chết đã yên giấc ngàn thu, người ở lại vẫn đau khổ mãi.

Vẻ mặt của Ngô Cứ Lam đột nhiên biến sắc, rõ ràng bị lời nói của tôi chạm đến nỗi đau.

Tôi nhẹ nhàng cầm tay hắn.

Ngô Cứ Lam không nói tiếng nào, ngồi bất động nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm, tầm mắt bay vào khoảng không tối đen như mực.

Thật lâu sau, hắn thu hồi ánh mắt, nhìn tôi, mở miệng nói: “Yêu một người là phải hy vọng người đó sống được vui vẻ hạnh phúc. Em rất rõ bản thân thời gian hữu hạn, sau khoảng thời gian ngắn ngủi làm bạn, sẽ rời bỏ tôi, lưu lại cho tôi rất nhiều đau khổ, vì cái gì còn muốn kiên trì bắt đầu? Tình yêu của em chính là đã biết rõ cuối cùng là đau khổ, mà còn muốn ích kỷ bắt đầu hay sao?”

Giọng nói của hắn bình tĩnh trong suốt, không một chút khàn đặc, tựa như bông tuyết ngày đông, yên tĩnh rơi xuống, khiến cho trời đất hoàn toàn bị đóng băng.

Tôi sốt ruột muốn nói thêm gì đó, phủ định câu chất vấn của hắn, nhưng trong lòng lại là một mảnh trắng xóa, căn bản không nghĩ ra được có thể nói cái gì.

Cho đến nay, tôi đều theo góc độ của mình mà bắt đầu, lo lắng Ngô Cứ Lam có thân phận không giống mình, càng không giống như nhân loại, đó là sống dài sống lâu, không già nua lão hóa, tôi luôn tự hỏi mình có đầy đủ dũng khí đón nhận tất cả những đều này hay không.

Nhưng tôi đã xem nhẹ góc độ của hắn, không để ý đến cảm giác của hắn.

Tôi đối với hắn mà nói, cũng là một kẻ khác thường, một người ngoại tộc, so sánh với sinh mệnh mạnh mẻ của hắn, tôi có thể nói là có nhược điểm quá lớn —— cuộc sống ngắn ngủi, thân thể yếu ớt. Khi tôi tự hỏi phải thừa nhật tất cả những điều thuộc về hắn, hắn cũng tự hỏi chính mình phải thừa nhận tất cả những điều thuộc về tôi.

Tôi rốt cuộc cảm thấy chắc chắn phải chấp nhận hắn, phải cần dũng khí phi thường, thậm chí hy sinh bản thân, nhưng thực tế, hắn chấp nhận tôi, càng cần dũng khí phi thường, càng cần hy sinh chính mình.

Vẻ mặt của Ngô Cứ Lam khôi phục lại nét bình tĩnh lạnh nhạt thường ngày, bộ dáng không thay đổi, ôn hòa nói: “Ăn cơm đi, trước hết em phải giữ gìn sức khỏe cho tốt!”