Hàng Ngày Tu Tiên

Trạng thái:

Đang ra

Độ dài:

44 Chương
4/5(2 đánh giá)

Giới thiệu truyện

Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Hàng Ngày Tu Tiên là một danh sach truyen moi của tác giả Tuế Tuế Trọng Dương sáng tác thuộc thể loại Tiên hiệp, Dã sử, Xuyên Không, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.

Truyện Chữ Truyện Hàng Ngày Tu Tiên được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenChu. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenChu ra các chương mới nhất của truyện Truyện Hàng Ngày Tu Tiên.

Tang Tử ý thức được chính mình là đang nằm mơ.

Nàng mơ thấy nàng cùng bạn thân từ rạp chiếu phim ra tới, họ vừa mới xem xong một bộ phim tên là "Thất Nguyệt và An Sinh".

Bên ngoài rạp chiếu phim, ánh mặt trời chói lóa đâm thẳng vào mắt nàng khiến mắt nàng sinh đau, nàng dùng tay trái che lại đôi mặt đã sưng lên vì khóc, tay phải theo thói quen mà khoác vào tay của bạn thân.

Bạn thân kéo Tang Tử vào một tiệm trà sữa gần đó, gọi cho mình một ly nước đá chanh, sau đó gọi cho Tang Tử một ly ca cao nóng.

Tang Tử nằm sấp trên bàn, biểu tình buồn buồn, nàng còn không có từ tình tiết trong bộ phim phục hồi lại tinh thần.

Ở trên bàn, di động của cô bạn thân thoáng chấn động một chút, tựa hồ có tin nhắn từ WeChat đến.

Người bạn thân cầm lấy di động, nhìn một hồi nhưng không có ý định trả lời tin nhắn, mà lại đem điện thoại đặt lại trên bàn.

Sau đó, nàng nhấp một ngụm nước lạnh, lấy lại bình tĩnh, rồi cần thận mà hỉ Tang Tử: "Nếu cậu là Thất Nguyệt, tớ là An Sinh, cậu sẽ tha thứ cho An Sinh sao?".

"Tất nhiên là tha thứ rồi".

Tang Tử không do dự trả lời.

Trong phim, Thất Nguyệt và An Sinh sinh tử cách biệt, Tang Tử cảm thấy, so với sinh tử xa cách, những việc khác đều là chuyện nhỏ, đều không đáng giá nhắc tới.

Người bạn thân không dễ dàng phát hiện mà thở ra một cách nhẹ nhàng, đang định phụ họa Tang Tử nói chút gì đó, ở trên bàn di động lại rung lên.

Nàng lại cầm lấy di động, nhìn vào thông báo biểu hiện người gọi tới, sau đó mở di động, lựa chọn từ chối cuộc gọi, sau lại đặt di động trở lại trên bàn.

Tang Tử kỳ quái mà nhìn bạn thân: "Sao cậu lại không nghe điện thoại?".

Người bạn thân không có trả lời Tang Tử, chỉ giữ chặt lấy ly nước đá chanh, mạnh mẽ uống mấy ngụm liên tiếp như tự ngược.

Chất lỏng lạnh lẽo tiến vào nàng dạ dày, làm nàng cả người lạnh thấu.

Nàng cúi người, nhỏ giọng mà nói với Tang Tử: "Tớ cùng Vũ Thần ở bên nhau".

Tang Tử quay đầu, nhìn thẳng vào nàng bạn thân.

Vũ Thần, Tôn Vũ Thần, đây là tên của bạn trai Tang Tử.

Di động bị bạn thân của Tang Tử đặt ở trên bàn lại không chịu cô đơn mà vang lên một lần nữa.

Tang Tử duỗi tay cầm lấy di động, cúi đầu nhìn thoáng qua.

Điện báo biểu hiện là hai chữ: Anh yêu.

Giống như không liên quan đến mình, Tang Tử mặt vô biểu tình mà ấn nút nhận cuộc gọi, sau đó mở loa ngoài.

Thực mau, thanh âm của bạn trai Tang Tử là Tôn Vũ Thần vang lên, từ ống nghe truyền ra tới: "Tiểu bảo bối, em cùng cô ấy đã nói chưa?".

Tang Tử lập tức đem chữ "tha thứ" mà mình vừa mới nói trở thành cái rắm, nàng đứng dậy, ném trả lại điện thoại cho bạn thân với đầu dây bên kia bạn trai hai chữ: "Ha hả".

Bóng đè đến nơi đây đột nhiên im bặt, Tang Tử mở mắt.

Từ bên trái thân thể của Tang Tử truyền đến một trận "Rầm rì" thanh âm, Tang Tử xoay đầu, thấy một viên chó đen đầu vô cùng to, đang ủy ủy khuất khuất mà gác ở trên mép giường của nàng.

Này to lớn con chó đen tên Đậu Đen nhìn thấy Tang Tử tỉnh, lập tức liền hưng phấn lên.

Nó đứng dậy, chạy tới cửa phòng, mông cùng cái đuôi cùng nhau đong đưa, một bên câu đầu nhìn Tang Tử, một bên rầm rì mà rải hai câu kiều.

Tang Tử lười phản ứng đến con chó đầy tâm cơ đang ở giả ngu này, nàng dùng hết lực mà xốc lên chăn đã dùng qua bốn năm; gian khổ, thong thả mà tròng lên quần áo, này vẫn còn là thân thể của một đứa bé vừa tròn bốn tuổi, thân mình tròn tròn vẫn còn chút mỡ.

Sau đó, Tang Tử ở trên giường xoay người, dẩu mông, dùng một loại tư thế cực kỳ chướng tai gai mắt, vụng về mà từ trên giường bò đi xuống.

Trong lúc này, Đậu Đen vẫn luôn vây quanh ở mép giường, vẫn luôn đong đưa mông cùng cái đuôi tỏ vẻ nó đối với Tang Tử tình nồng thân thiết.

Tang Tử không chút nào dao động, nàng dùng hai chân ngắn nhỏ của mình, một đường thẳng tắp đi đánh răng, rửa mặt.

Đậu Đen ủy khuất mà "Uông uông" hai tiếng, sau đó quay đầu chạy tới trước cửa của một phòng ngủ khác.

Đây là phòng ngủ của mẹ Tang Tử, Tang Du Đồng.

Đậu Đen đối với nhắm chặt cửa phòng "Gâu gâu" kêu hai tiếng, nhưng người bên trong cũng không quan tâm nó, từ bên trong vẫn truyền ra tới tiếng ngáy như cũ rung vang trời.

Đậu Đen lúc này mới không cam tâm tình nguyện mà về tới bên người Tang Tử, tiếp tục "Chít chít ô ô" mà kêu, ý đồ dùng sự no đủ nhiệt tình để tới gặm viên cứng đầu Tang Tử.

Tang Tử vẫn như cũ không dao động.

Xuyên qua bốn năm, nàng đã sớm nhìn thấu Đậu Đen này con chó chỉ biết "bắt nạt kẻ yếu, khi cần người giúp liền làm nũng làm nịu, không cần người thì liền đem người trở thành cái rắm" bản tính vô sỉ.

Nàng chậm rì rì mà kéo một cái ghế nhỏ tới, trèo lên mặt trên, lảo đảo lắc lư mà mở ra cửa viện.

Của viện vừa mở, nguyên bản đang ở làm nũng làm nịu Đậu Đen lập tức trở mặt không biết người, giống một con chó điên mà chạy ra cửa viện, căn bản không quay đầu lại xem Tang Tử liếc mắt một cái.

Tang Tử đối với việc này hoàn toàn không cảm thấy ngoài ý muốn.

Danh sách chương truyện

Bình luận truyện