Nữ Chiến Thần Hắc Bao Đàn

Chương 5

Buổi sáng này, Đông Xu làm việc như một cái máy.

Thân là nữ chiến thần Liên Bang, Đông Xu đánh qua hải tặc, giết qua Trùng tộc, chơi qua cơ giáp, hủy qua trí não.

Chính là gieo trồng loại chuyện này..

Được đi, nữ chiến thần năng lực học tập cực cường, tốc độ làm việc vẫn là thực mau.

Đông Xu đầu tiên là ước lượng một chút trọng lượng của sọt hạt giống trong tay, trọng lượng hạt giống ước chừng có 10 cân.

Những người khác bình thường đều là rải một ít trong luống, sau đó chôn đất lại là được.

Đông Xu cảm thấy, tuy rằng là dùng sức người làm ruộng, nhưng là cũng cần quan tâm đến hiệu suất cùng chất lượng.

Cho nên tính toán trọng lượng hạt giống, độ dài của luống, còn có hố sâu bao nhiêu, cùng với niên đại này hạt giống nẩy mầm xác suất bao nhiêu.

Đông Xu cuối cùng mỗi cái hố, rải sáu hạt giống.

Đông Xu ra tay thực chuẩn, có thể là do tính toán số liệu máy móc quá nhiều, cho nên lúc ra tay cũng cực chuẩn.

Một lần có thể thảy 30 hạt giống, vừa lúc có thể rải năm cái hố.

Hơn nữa Đông Xu lúc rải hạt giống, lưng vẫn duỗi thẳng, hơi rũ mắt vẫn luôn nhìn phía trước.

Một dì ở luống bên cạnh còn hảo tâm nhắc nhở một câu:

- Tiểu Điềm Điềm a, lưng đừng thẳng như vậy, một lát liền mệt mỏi lắm, cong lưng cũng được, không ai để ý đâu.

Lại là Tiểu Điềm Điềm ê răng..

Đông Xu nhàn nhạt liếc mắt một bà dì kia, dì kia chỉ cảm thấy phía sau lưng chợt lạnh, sau đó cũng không dám lại nói nhiều.

Nhưng lúc thu hồi ánh mắt, trong miệng nhắc mãi một câu.

Bà ta cho rằng giọng mình nhỏ, Đông Xu nghe không thấy.

Nhưng tinh thần lực cực cường Đông Xu, liền tính là thay đổi thân thể, đối với lực nắm giữ thân thể cũng là cực kỳ đáng sợ.

Đông Xu rõ ràng nghe được, cái dì kia ám khí phun một câu:

- Hồ ly tinh.

Thời đại tinh tế, cường giả vi tôn.

Mọi người đối với năng lực một người khẳng định cùng nhận tri, chưa bao giờ lấy giới tính ra xem trước, mà là lấy năng lực xem trước.

Đó là hoàng đế Liên Bang, đều là nam nữ hỗn trộn, có năng lực tài năng thì được kế thừa.

Đông Xu kỳ thật cũng có chút làm không rõ, những người này luôn xem trọng giới tính, hơn nữa luôn là xem nhẹ phụ nữ, mọi người rốt cuộc là nghĩ như thế nào?

Cả buổi sáng, Đông Xu đều là sống lưng thẳng thắn mà làm việc.

Hiệu suất không tồi, nhưng là một mình hiệu suất có cao cũng không làm được gì.

Yêu cầu xem người phía trước cày ruộng hiệu suất thế nào.

Đông Xu ở sau tốc độ như bay, nhưng thật ra làm cho người ở phía trước có động lực, làm hắn một buổi sáng đuổi mấy chục luống, công điểm nhớ rõ cũng không ít.

Tuy rằng sau đó lại mệt đi đường chân đều run, nhưng công điểm nhiều liền cao hứng a.

Hơn nữa nhìn Đông Xu, chàng trai trẻ tuổi kìa lại cảm thấy chính mình quá yếu ớt.

Làm việc so con gái còn không bằng.

Gieo trồng vào mùa xuân khiến người mệt mỏi.

Hai bên bờ ruộng phải làm việc nhiều nhất.

Tuy rằng ở vào thời kì giáp hạt, nhưng từng nhà cũng sẽ nỗ lực làm chút lương khô, không thì mùa đông chỉ có uống nước.

Vì để có cái ăn vào mùa đông, mọi người đều ra sức làm việc.

Nhưng bởi vì nguyên nhân mấy năm trước xảy ra nạn đói, cho nên hiện giờ từng nhà đối với lương thực vô cùng để ý, có thể cất giữ thì cất giữ, có thể ăn ít thì ít ăn.

Ăn đến no căng ở thời đại này, ít nhất ở thôn Bàn Thạch là không tồn tại.

Mọi người đều là ăn sáu phần no, bảo đảm lúc làm việc có sức lực là được.

Trên cô bé còn có hai người anh trai, cũng là xuống ruộng làm việc, vẫn là cày ruộng.

Hai anh trai đều là anh nông dân giản dị, một người 22 tuổi, một người 20 tuổi.

Bởi vì trong nhà điều kiện không tốt, vẫn chưa cưới vợ.

Nhưng bởi vì Vương Nguyệt Hoa, cũng chính là mẹ ruột cô bé đối cô bé không coi trọng, làm cho hai anh trai cũng xem nhẹ cô bé.

Giống như, đều ra ruộng làm việc một buổi sáng mệt mỏi trở về.

Hai người anh có thể rửa mặt, sau đó về giường nằm nghỉ một lát.

Còn Đông Xu đã bị Vương Nguyệt Hoa kêu đi nhóm lửa nấu cơm.

- Con nhỏ này, buổi sáng ăn nhiều như vậy, giữa trưa còn không nấu cơm còn muốn ăn, đừng nghĩ tới được ăn..

Vương Nguyệt Hoa đã quên mất buổi sáng bị đại ma vương làm cho sợ hãi, lúc này còn đang mắng nhiệt liệt.

Ba của cô bé tên là Khương Thiết Sinh, cũng là anh nông dân chỉ biết cắm đầu làm việc.

Về nhà rửa mặt, liền lên giường đất nghỉ ngơi.

Cũng mặc kệ người khác là làm việc trở về đã mệt mỏi còn phải làm việc.

Đông Xu nhưng thật ra không ngại hầu hạ người thân.

Nhưng tiền đề là, người thân cũng phải giống người thân.

Như là người anh trai đã từng thương yêu cô tận xương tủy, Đông Xu liền nguyện ý vì hắn, mạo hiểm tới thử cái hắc bao đàn này.

Nếu hắc bao đàn có thể cứu anh trai, như vậy chỉ là đến mấy thế giới kỳ quái hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.

Tuy rằng có chút phí não, nhưng là Đông Xu cam tâm tình nguyện.

Chính là người một nhà này..

Đông Xu cảm thấy, phải dùng nắm tay, làm cho bọn họ nhận rõ địa vị chính mình.

Đông Xu đơn giản làm cơm, chưng cao lương mễ cơm khô, thô ráp thực sự, cũng may Đông Xu không kén ăn.

Đồ ăn nói cũng không có gì đặc biệt.

Tuy rằng mọi người trong sân nhà hoặc là trên núi đều có mảnh đất nhỏ riêng, nhưng hiện giờ đầu xuân, Tây Bắc khí hậu vốn là hay thay đổi.

Dù trồng rau, hiện tại cũng lớn không nổi.

Cho nên có thể ăn vẫn là đồ mùa đông mấy cái củ cải hoặc khoai tây còn giữ lại.

Nhưng cái này, vẫn là đồ quý giá, dễ dàng không cho ăn.

Vương Nguyệt Hoa ngày thường chuẩn bị cho mọi người chính là củ cải dưa muối, hoặc là một ít rau dại không biết tên để ngâm muối.

Đông Xu mặc kệ bà ta, thuận tay rửa sạch mấy cái củ cải, sau đó xào một chút.

Trong nhà quá nghèo, còn không có dầu ăn, chỉ có ăn tết lúc được phân thịt heo mới dùng thịt mỡ nấu một chút mỡ lợn làm dầu ăn.

Vương Nguyệt Hoa còn luyến tiếc dùng, mỗi lần dùng một chút.

Trong trí nhớ, Vương Nguyệt Hoa chỉ dùng chút dầu ăn như vậy.

Thịt không có, gạo không có, dinh dưỡng dịch không có, hiện giờ liền nước luộc cũng không có.

Cứ như vậy còn muốn làm việc nhiều.

Đông Xu càng ngày càng cảm thấy chính mình phân tích là đúng.

Nguyện vọng khả năng rất đơn giản, chính là ăn uống no đủ.

Rốt cuộc cô bé, liền tính là mơ ước có to lớn cũng không có khả năng quá lớn.

Cô bé chưa từng ra khỏi núi, chưa thấy qua thế giới bên ngoài.

Cho nên, cô bé không có khả năng có suy nghĩ quá lớn được.

Trả thù người nhà cực phẩm này đó, đáy lòng cô bé còn có một tia thiện lương, cô bé tuy rằng có oán trách họ.

Nhưng đối với người nhà, cô bé vẫn là nguyện ý cho tôn trọng.

Đây là Đông Xu phân tích trong trí nhớ cô bé, cộng thêm một ít cảm xúc mà bản thân cảm ứng được, đưa ra tới kết quả.

Trinh thám ra số liệu, còn có xác suất, toàn bộ phân tích một lúc sau, Đông Xu hiện tại đánh cuộc 70% khả năng.

Tâm nguyện của cô bé, chính là ăn uống no đủ, thuận tiện tìm hung thủ.

Dọn thức ăn được lên bàn, Vương Nguyệt Hoa nhìn thấy liền thấy mấy món ăn thì tức muốn điên lên.

Đông Xu cho chính mình dùng một chậu cơm khô, những người khác đều là tô bự, mỗi người một chén cơm.

Đây tất cả đều là lương thực a!

Chồng cùng con trai ăn cũng thôi đi, một đứa con gái vô dụng, ăn còn nhiều hơn đàn ông con trai người ta!

- Mày, cái đồ vô dụng, yêu ma phá của, làm gì có người nào như mày, ăn nhiều như vậy, sao không no căng chết mày luôn đi.

Vương Nguyệt Hoa hùng hùng hổ hổ nói, thuận tay lấy cây chổi muốn đánh người.

Khương Quốc, Khương Binh hai anh em, vừa thấy tình huống này, nghĩ muốn khuyên một chút.

Nhưng không nghĩ tới, Đông Xu vẫn luôn không nhúc nhích, đột nhiên tay phải giơ lên hai chiếc đũa, ở lúc Vương Nguyệt Hoa muốn đánh tới, ngón tay nhẹ nhàng vừa động.

Bang!

Hai chiếc đũa theo tiếng mà gãy đôi!

Tách chiếc đũa ra, bốn khúc nằm song song nắm ở lòng bàn tay, lại lần nữa ngón tay khẽ nhúc nhích.

Bang!

Bốn khúc đũa, lại lần nữa vỡ nát.

Vương Nguyệt Hoa đang giơ cây chổi, bị một màn này sợ đến sững sờ ở tại chỗ, mở to hai mắt nhìn, hơn nửa ngày vẫn không nhúc nhích, một chút phản ứng cũng không có.