Pháo Hôi Không Muốn Chết!

Chương 25

Hoắc phu nhân bỏ lại lễ vật nàng mang đến, nhưng lễ vật này không còn mang ý nghĩa xin lỗi mà là một lời cảm tạ, nàng cảm tạ Khương Quy đã chỉ điểm giúp nàng tỉnh ngộ.

Khương Quy không từ chối, nàng giúp người nên không thẹn! Chó không đổi được ăn phân, Hoắc Đàm Giang có thể ở trong nguyên bản cốt truyện vì Khương Minh Châu mà từ bỏ đích thê của hắn, ai sẽ có thể bảo đảm ngày sau hắn lại sẽ không làm giống như vậy.

Đương nhiên là vẫn nên đem quyền chủ động nắm chắc ở trong tay là đáng tin cậy nhất a, đến nỗi Hoắc Đàm Giang đang ở trong tù, sống chết của tra nam liên quan gì tới nàng.

Hoắc phu nhân bước chân nhẹ nhàng rời đi, không còn trầm trọng như lúc vừa tới nữa.

Hoắc Đĩnh cái hiểu cái không, đầy mặt đều là mộng bức.

Hoắc phu nhân hận sắt không thành thép, chỉ ngón tay điểm lên trên trán hắn: "Ngươi nói đi, Khương đại phu nhìn còn nhỏ hơn ngươi vài tuổi, lại là một cô nương, nhưng người ta lại thông thấu như vậy. Còn ngươi, đầu heo, nếu ngươi có được một nửa sự khôn khéo của Khương đại phu, nương của ngươi còn phải nhọc lòng thay ngươi sao? Cũng là trách ta, ngày thường đem ngươi bảo hộ quá tốt. Người a, muốn trở nên khôn khéo vẫn phải để chính mình tự xông pha ra ngoài, ăn một chút khổ, giống như Khương đại phu a, tuổi còn nhỏ liền đã đi ra ngoài kiếm ăn, lăn lê bò lết vấp ngã rồi tiếp tục đứng lên liền sẽ học được khôn khéo."

Hoắc Đĩnh ủy khuất, lúc này hắn còn chưa có bị Khương Minh Châu dạy cho cách làm người, hắn vẫn là một người đơn thuần.

Hoắc phu nhân nhìn thấy biểu tình của Hoắc Đĩnh lòng càng thêm sầu, nhi tử của nàng là một đứa đơn thuần, nàng không thể không thay hắn đem chướng ngại thanh trừ, nhưng tương lai nàng sẽ tìm cho hắn một cái lão bà lợi hại, sinh ra một tôn tử thông minh, tôn tử nhất định nàng sẽ dạy dỗ nghiêm khắc. Dù sao tuyệt đối cũng không thể để cho thiếp thất nắm quyền lực trong tay, nếu không nàng cùng với nhi tử sẽ không còn đường sống.

Hoắc phu nhân cảm thấy thực may mắn, chính mình thiếu chút nữa là phạm phải một sai lầm chí mạng.

Hoắc Đĩnh thật cẩn thận hỏi: "Nương, vậy kế tiếp chúng ta nên làm gì?"

"Đi xin gặp mặt Lưu phó cục trưởng."

Hoắc phu nhân tròng mắt chợt lóe lên rồi biến mất, muốn vớt một người đã đắc tội với người Thẩm gia rất khó, nhưng muốn cho một người không thể ra được lại rất dễ dàng. Hoắc phu nhân còn quyết định sẽ tiện chân giúp Khương đại phu giẫm nát luôn kỹ nữ Khương Minh Châu để báo đáp ân tình Khương Quy đã chỉ điểm cho nàng.

Khương đại phu có thể chỉ điểm cho nàng đoạt quyền lực từ trong tay của trượng phu, liền không phải là một người sẽ nhớ đến tình cảm tỷ muội, càng là hận không muốn làm chết tỷ tỷ, để cả đời đều không lại xuất hiện trước mặt nàng, mới là thanh tịnh.

Đáng thương Hoắc Đàm Giang ở trong nhà tù tận lực đút lót làm người đem lão bà từ quê quán đến Thượng Hải để cứu hắn, vốn tưởng rằng có thể sớm được ra ngoài, hắn trước nay lại không có nghĩ tới, hắn sẽ ra không được, Khương Minh Châu làm ra chuyện đó cùng hắn không có một chút quan hệ, hắn sẽ không phải mang tội.

Nơi nào hắn ngờ được lão bà của hắn đã mở ra cánh cổng đến tân thế giới mới, nàng không nghĩ muốn tiếp tục lại đứng sau lưng tra nam làm một hiền thê thiện lương khoan dung, chịu thương chịu khó không oán không hận, nàng muốn làm một quả phụ có tiền lại có được cuộc sống vui sướng.

Hoắc phu nhân dùng hết sức lực đi khắp nơi chuẩn bị, làm cho Hoắc Đàm Giang không ra được tù.

Ở một bên khác, Khương Minh Châu vì muốn giảm nhẹ tội trạng của chính mình, liền tận lực bôi đen Hoắc Đàm Giang: "Hoắc nhị gia thấy ta đáng thương, liền nói muốn giúp ta báo thù, hắn cho ta một trăm khối đại dương, kêu ta tìm bọn người Trần Hòa để đối phó Khương Lai Đệ. Bằng không, ta là một cái nữ nhân yếu ớt làm sao có thể nhận thức được lưu manh ngoài đường, càng sẽ không có lá gan làm ra loại chuyện này."

Khương Quy ở bên ngoài cũng là khắp nơi ra sức, Khương Minh Châu điển hình là một người có tính cách quan châu đốt lửa, lại không cho dân chúng thắp đèn, nàng muốn đối với người khác như thế nào cũng đều có thể, nhưng người khác lại không thể trả thù nàng.

Sau khi bị người khác trả thù nàng sẽ không bao giờ nhìn lại lỗi sai của bản thân mà chỉ cho rằng là người khác sai với nàng. Nếu nàng được ra ngoài, khẳng định sẽ lại lần nữa làm phiền chính mình, nàng có thể so với Lâm Uyển Nương cùng Khương Thiên Tứ đều có sức sát thương hơn.

Với sự nỗ lực của tất cả các bên, Khương Minh Châu bị phán định 5 năm 7 tháng tù giam, Hoắc Đàm Giang còn nhiều hơn so với nàng nửa năm.

Phán quyết ngày thứ ba, Ngô Tịnh Tuệ lại lần nữa đi đến Hồi Xuân Đường, nàng liền sắp phải rời đi Thượng Hải đến Cảng Đảo, lần này nàng muốn tới thỉnh Hạc lão đại phu kê cho nàng thêm một chút thuốc mang đi.

Khương Quy chú ý tới trên cánh tay nàng có miếng gạc đen, nghĩ tới đại khái là Ngô phụ qua đời.

Ngô phụ ba ngày trước mất, trước khi lâm chung ông đã dặn dò nữ nhi, thế cục của quốc nội hiện giờ rất hỗn loạn, không nên ở lại lâu, mà ở Nam Dương ông đã gây thù chuốc oán quá nhiều, cho nên ông muốn bọn họ đi tới Cảng Đảo tương đối an toàn.

"A Phúc, A Khôn, Tuệ Tuệ ta liền giao cho các ngươi." Ngô phụ thật sâu nhìn A Khôn, A Khôn từ nhỏ đã đi theo bảo vệ cho nữ nhi cho đến khi nàng lớn lên, sau Tuệ Tuệ liền nói A Khôn là một cái nhân tài không được trọng dụng, kêu ông an bài cho A Khôn một công việc có tiền đồ hơn. Lúc ấy ông liền nhìn ra được A Khôn đối với nữ nhi của chính mình có tâm tư riêng, hắn đương nhiên không vui, liền đem A Khôn đều đến bên người.

Tiểu tử này ngoại trừ có chút tâm tư không nên có với nữ nhi ông, còn lại vẫn là một nhân tài nổi bật. Đến giờ khắc này, ông không khỏi cảm thấy hối hận, sớm biết như vậy còn không bằng ông thành toàn cho A Khôn, tiểu tử này đối với Tuệ Tuệ tình cảm hai mươi vẫn như một, quăng tên Khương Kế Tổ kia cách xa vạn dặm.

Lão quản gia A Phúc rơm rớm nước mắt: "Lão gia yên tâm, ta chính là mất đi cái mạng già này, cũng sẽ bảo vệ tốt cho tiểu thư."

A Khôn phanh một tiếng, quỳ xuống đất: "Lão gia người yên tâm." Hắn gằn từng chữ một, nói năng rất có khí phách.

Ở trong tiếng khóc đau đớn của Ngô Tịnh Tuệ, Ngô phụ mang theo nổi lo lắng cho nữ nhi, quyến luyến mất đi hơi thở.

~~~~~~~~~~~~

Hạc lão đại phu loát chòm râu: "Trung y khai thuốc chú trọng vào ba điều: Tùy theo mỗi người mà kê thuốc khác nhau, tùy từng thời điểm mà kê thuốc khác nhau, khai thuốc cần phải theo dõi cận kẽ mới có thể tiến hành trị liệu, muốn khai nhiều thuốc một lần là không thể, nhiều nhất chỉ có thể kê cho ngươi mười ngày. Như vậy đi, sư đệ của ta cũng ở Hong Kong, y thuật của hắn không dưới ta, ta viết cho ngươi một cái thư giới thiệu, đến lúc đó ngươi đến Cảng Đảo có thể tìm tới hắn."

Ngô Tịnh Tuệ vô cùng cảm kích.

Hạc lão đại phu đề bút viết lại mạch trạng cùng thuốc mà Ngô Tịnh Tuệ đã dùng qua.

Ánh mắt của Ngô Tịnh Tuệ nghiêng nghiêng, dừng ở trên người Khương Quy đang đứng bên cạnh Hạc lão đại phu, ánh mắt bình tĩnh lãnh đạm, hoàn toàn khác với những người Khương gia mà nàng từng gặp được.

Đón ánh mắt của nàng, Khương Quy hơi mỉm cười.

Ngô Tịnh Tuệ giật mình, cũng nhẹ nhàng cười một cái.

Khương Quy nhìn theo bóng lưng Ngô Tịnh Tuệ cùng A Khôn cầm theo thư giới thiệu đi ra khỏi phòng khám bệnh, tầm mắt nàng dừng lại trên người A Khôn có chút lóe lóe, nàng là nhìn thấy được ánh mắt của người nam nhân này khi nhìn Ngô Tịnh Tuệ có chút ý tứ, nàng cũng nhìn ra được Ngô Tịnh Tuệ đối với hắn thực tín nhiệm.

Trong nguyên cốt truyện, ở lúc Ngô Tịnh Tuệ bị hãm vào đám người nhà Khương gia, nàng nhưng là chỉ còn lại một mình, nhà giàu hiển hách nhiều năm thế nhưng bên người không có một người thân tín. Nguyên nhân trong đó, Khương Quy đoán được, chính là Khương Kế Tổ âm thầm diệt trừ, hắn là cái người ngoài vào tiếp quản gia nghiệp vốn đã không có đủ tự tin, tự nhiên hắn sẽ không giữ lại người tận trung với thê tử của hắn.

Hiện tại không có Khương Kế Tổ, vận mệnh của Ngô Tịnh Tuệ đã được viết lại, nàng không đi Lăng Thành, lại vừa có tiền có thân tín tận trung, đi Cảng Đảo cũng có thể sống rất khá.

Thật tốt, vô luận là Ngô Tịnh Tuệ hay vẫn là Hoắc phu nhân, các nàng cũng đều là sống cho bản thân mình, cho nên có thể quyết đoán mà đánh rớt tra nam để lần nữa được niết bàn trọng sinh.

Không giống như Lâm Uyển Nương, coi tra nam như trân bảo, tồn tại với ý nghĩa duy nhất là lấy lòng nam nhân. Đảo không biết Lâm Uyển Nương lúc này như thế nào, không biết nàng ta có đang cảm thấy hối hận không.

Lâm Uyển Nương không có hối hận, ở lúc Khương Quy nói ra là nàng hại chết Khương Kế Tổ, tâm nàng liền đã chết, chỉ còn lại một khối thi thể không biết khi nào sẽ thối rửa, một cái xác không hồn như thế nào sẽ cảm thấy hối hận.

Nàng là còn sống, cũng như đã chết.

Chân chính hối hận là Khương Thiên Tứ, ở quãng đời ngắn ngủi còn lại của hắn, hắn là vừa phải chìm trong hối hận vừa phải làm trâu làm ngựa.

Khương Thiên Tứ thân thể khô gầy như que củi đang tận lực cuộn tròn thành một đoàn để hạn chế tối đa diện tích bị đánh, dây roi hung hãn rơi xuống trên người, mỗi một roi đều đau đến trước mắt hắn đều biến thành màu đen, Khương Thiên Tứ cắn chính mình nướu, khiến miệng hắn chứa đầy máu.

Trong đau đớn, hắn mơ hồ nhớ đến lúc còn nhỏ, hắn cũng đã từng lấy con quay roi đánh Khương Lai Đệ: "Ngươi quay a, ngươi tại sao không quay, quay giống như con quay a, quay a quay a quay a! Ngu muốn chết, tại sao ngươi không quay."

"Bang! Bang! Bang! Bang!"

Khương Thiên Tứ đã phân không rõ đây là thanh âm chính mình bị đánh hay vẫn là thanh âm hắn đánh Khương Lai Đệ.

Hắn vì cái gì muốn đi tìm Khương Lai Đệ, rõ ràng Lâm Uyển Nương đã nhắc nhở qua. Hắn cũng chưa từng có đùa giỡn Khương Minh Châu quá đáng, Khương Minh Châu cũng đều hận đến thiến hắn. Hắn đem Khương Lai Đệ coi như súc sinh mà đối đãi, Khương Lai Đệ sao có thể không hận hắn, hắn vì cái gì lại cảm thấy Khương Lai Đệ sẽ dưỡng hắn. Tầng tầng lớp lớp hối hận xỏ qua toàn thân, không phải hắn hối hận vì đã khi dễ Khương Lai Đệ mà hắn hối hận vì chính mình tự chui đầu vào lưới.

Nghèo quả thực đáng sợ, nhưng Khương Lai Đệ so với cái nghèo còn đáng sợ hơn, sớm biết rằng......Đáng tiếc trên đời này không có sớm biết rằng.

~~~~~~~~~~~~~~

Mùa thu, hai đảng phái liên hợp kháng Nhật truyền đến tin tức chiến thắng bao trùm cả nước, Khương Quy ngồi bên trong Hồi Xuân Đường, nhìn mọi người vui mừng khôn xiết giơ cao những tấm ảnh chụp lãnh đạo cùng lớn tiếng hô lên ủng hộ chính phủ, mỗi người biểu tình trên đường đều mang theo sục sôi ý chí chiến đấu, bất giác nàng mỉm cười.

Thời điểm này quốc gia là đích xác lạc hậu cùng nghèo nàn, nhưng xương sống của nàng vẫn luôn giữ vững.

Kẻ xâm lược lại nghĩ muốn hung hăng đánh gãy xương sống của nàng, khiến nàng phải khom lưng, khiến nàng phải khuất phục.

Tiếng bom nổ mạnh, mọi người không kịp phòng ngừa, hài tử đang đi học, công nhân đang làm việc, nữ nhân đang nấu cơm....Bình đạm mà sinh hoạt như những ngày trước, từ trên trời giáng xuống làn đạn hỏa làm cho nơi này liền biến thành một bức tường máu.

Đường phố phồn hoa ngay lập tức biến thành đống đổ nát, những người đang sống sờ sờ biến thành thi thể bị cháy đen không còn nguyên vẹn. Đập vào mắt đều tràn ngập pháo hoa, bốn phía đều là tiếng khóc thê lương, thi thể bị tan xác, biến thành từng vũng máu.

Đây là lần đầu tiên Khương Quy trải nhiệm trực diện chiến tranh tàn khốc, không phải là văn tự không phải là ảnh chụp cũng không phải là hình ảnh, là tận mắt nàng nhìn thấy người đang sống sờ sờ bị thổi bay đầu.

Một nữ nhân ghé vào trên vũng máu, thân thể nàng hơi cong lên, tiếng khóc mỏng manh truyền ra từ dưới thân nàng. Khương Quy mặt xám mày tro chạy tới kéo ra thân thể của nàng, thấy nàng dùng chính thân thể của mình gắt gao bảo vệ một tiểu nữ hài tầm hai tuổi.

Nữ nhân trên lưng đầy máu, nàng đã chết, tiểu nữ hài lại chỉ bị vết thương nhẹ, nương của nữ hài đã bảo hộ cho bé thực hảo, nàng dùng sinh mệnh của chính mình bảo hộ hài tử của nàng.

Khương Quy nhanh chóng xử lý tốt miệng vết thương cho tiểu nữ hài, sau đó nàng giao lại cho tình nguyện viên, tiểu nữ hài nắm chặt tay nương không chịu buông, dùng hết sức lực khóc, tiếng khóc vừa nhỏ lại vừa yếu ớt, cuối cùng nữ hài bị nữ sinh hàm chứa nước mắt mạnh mẽ ôm đi. Cứu người sống còn không kịp, thật sự vô lực an bài người chết.

Khương Quy lập tức xử lý vết thương cho người tiếp theo, đột nhiên trong tầm mắt nàng xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc, đồng tử nàng run lên: "Nhị Hà Tử!"

Nhị Hà Tử đùi dưới trống rỗng máu chảy đầm đìa, hơi thở hắn mong manh: "A....Quy......tỷ tỷ." Biết Khương Quy là nữ nhân về sau, Nhị Hà Tử lập tức sửa lại cách gọi, hơn nữa còn phá lệ hướng tới nàng tỏ vẻ yêu thích, Khương Quy phỏng đoán là trong quá trình hắn trưởng thành khuyết thiếu tình yêu của mẫu thân, cho nên hắn mới có tình yêu đặc biệt với nữ nhân.

"Đau....Ta....Đau...." Nhị Hà Tử trên mặt dính đầy máu cùng nước mắt, ngũ quan của hắn bởi vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo.

Đáy mắt tựa hồ có thứ muốn trào ra tới, Khương Quy lập tức hung hăng áp xuống, không để nó làm mơ hồ tầm mắt của nàng, nàng nhanh chóng cắm châm phong bế lại mấy huyệt vị mấu chốt để cầm máu giảm đau: "Lập tức liền không đau, đừng sợ, A Quy tỷ tỷ ở đây."

Khương Quy mở hòm thuốc, lấy ra ống tiêm, vừa rút thuốc vừa cùng hắn nói chuyện: "Tiêm xong sẽ không còn đau nữa, tỷ tỷ nhất định sẽ cứu ngươi, ngươi đừng sợ."

Bởi vì đau đớn thân thể Nhị Hà Tử không theo khống chế mà co rút, hắn thanh âm nhỏ như mũi kêu: "Ta không nghĩ....Chết....Ta....Muốn cùng....Tỷ tỷ....Học...."

Khương Quy trơ mắt nhìn hắn nuốt xuống một hơi cuối cùng, hắn đôi mắt còn đang mở to, bên trong chứa đựng đầy thống khổ cùng nước mắt.

Phía trước cố nén lại nước mắt, rốt cuộc không kìm lại được nữa, nước mắt của Khương Quy lập tức trào ra, nàng che lại miệng, nhưng vẫn không ngăn được tiếng khóc tràn ra tới. Đứa nhỏ tám tuổi liền lên đầu phố kiếm ăn, vừa giảo hoạt, lại vừa giống như ông cụ non, tiểu nam hài luôn vui vẻ kêu nàng tỷ tỷ, đã chết, chết ở trước mặt nàng.

"Khương đại phu." Tình nguyện viên bên cạnh lo lắng kêu nàng một tiếng.

"Ta không có việc gì." Khương Quy hít sâu một hơi, duỗi tay khép lại hai mắt cho Nhị Hà Tử.

Khương Quy lúc này mới đứng lên, cởϊ áσ khoác đã bị nhiễm huyết sắc của chính mình che lên mặt Nhị Hà Tử, nàng lại tiếp tục đi qua tứ tung thi thể, đi về hướng phế tích vừa mới sụp đào ra người bị thương...