Thái Sơ

Chương 18: Viên sơn hữu hổ bài sơn lực (2)

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

Nguồn: TruyenYY

Dịch: Tiêu Dao

--------------------------

Đã có chuyện gì? Viên Sơn Hổ nhìn thấy Từ Vũ mà hoảng sợ, chỉ thu thập một tên đệ tử yếu kém mà thôi, lại nhảy ra tử chủng chống lưng?

Tần Hạo Hiên cùng Từ Vũ quan hệ tốt, ở toàn bộ Thái Sơ giáo cũng không nhiều người hiểu rõ, Trương Cuồng cũng cho rằng khi đó là Tần Hạo Hiên giúp đỡ Từ Vũ còn chưa nổi bật, sẽ không khiến cô gái nhỏ này ghi tạc trong lòng, vì bây giờ nàng ở trong giáo là thiên chi kiêu nữ, tuy tương lai không sánh bằng mình, ít ra cũng là một vị phó chưởng giáo, sao lại để ý một chút chút ân huệ trợ giúp của một tên nhược chủng!

Ấy vậy mà Từ Vũ lại nhớ rõ, chẳng những nhớ, sau cái đêm được Tần Hạo Hiên ôm ngủ, còn sinh ra tình cảm khác phái với Tần Hạo Hiên.

Viên Sơn Hổ nhìn thấy Từ Vũ ra mặt, trong lòng đã muốn đánh trống lui quân, nhưng lúc hắn muốn lùi, lại nhìn đến vẻ mặt bất thiện của Trương Cuồng cách đó không xa, hôm nay đã đáp ứng Trương Cuồng đi tìm Tần Hạo Hiên kiếm chuyện gây sự, nếu lúc này bỏ cuộc, vậy thì hoàn toàn đắc tội Trương Cuồng.

Kệ con mẹ nó! Trong lòng Viên Sơn Hổ thầm mắng mình xui xẻo, tình huống hiện giờ là cưỡi hổ khó xuống, nếu bỏ qua cho Tần Hạo Hiên cũng không được Từ Vũ biết ơn, còn không bằng làm liều tiến tới! Ít nhất còn có thể kết giao với một đệ tử tử chủng là Trương Cuồng!

Viên Sơn Hổ quyết tâm, hắn không dám trêu Từ Vũ, lại dám chọc Tần Hạo Hiên, dứt khoát không nhìn đến Từ Vũ mà nhìn Tần Hạo Hiên nói:

- Tần sư đệ, ngươi vận khí tốt a! Có nữ nhân che chở, ăn cơm mềm thế này sư huynh thật hâm mộ.

Toàn thân Tần Hạo Hiên bị linh khí quấy nhiễu đến khó chịu, tâm trạng đang rất bực bội, nghe được lời này trong đầu cũng bốc lửa, nhưng hắn cũng biết nếu động thủ, mình chín thành chín không phải đối thủ của vài vị sư huynh kia, khẳng định là hoàn toàn bị ăn đòn, một khi đã vậy… vẫn là nhịn xuống cho tốt.

Sắc mặt Từ Vũ đã rất âm trầm, nhấc chân tiến lên muốn giơ tay đánh người!

Tử chủng đánh người? Cho dù lý lẽ thuộc về kẻ bị đánh, cũng là bị đánh oan uổng, nhưng nếu dám đánh trả… chưởng môn cũng sẽ nhảy ra nghiền hung thủ thành bột mịn, cho dù chỉ mới đụng đến tử chủng một cọng lông!

Trong lòng Viên Sơn Hổ than thở xui xẻo tám đời! Vì sợ Từ Vũ bị thương, hắn ngay cả lực lượng Tiên Miêu trong cơ thể cũng không dám thúc dục, lại còn liên tục thu hồi toàn bộ lực lượng Tiên Miêu, sợ để lực lượng phản chấn làm bị thương Từ Vũ, khi đó mình dù có một trăm cái miệng cũng chối không nổi.

Trương Cuồng ở lúc Từ Vũ nhúng tay đã bắt đầu chen vào, đề phòng vị sư muội này ra tay bức lui đám người Viên Sơn Hổ, vừa thấy Từ Vũ muốn động thủ, vội vàng bước ra chặn ngang Từ Vũ, nói:

- Từ sư muội, chuyện của người ta, ngươi chen vào làm gì? Tuy ta cùng Tần Hạo Hiên là đồng hương, nhưng lần này phải chủ trì công đạo, vừa rồi là Tần Hạo Hiên không đúng.

Người khác sợ tử chủng, bản thân Trương Cuồng là tử chủng tự nhiên chẳng sợ, bằng vào thân cao lực lớn, bắt lấy cánh tay Từ Vũ giật ra phía bên ngoài, không hề có nửa điểm thương hương tiếc ngọc, cánh tay trắng muốt như củ sen của Từ Vũ bầm tím vài chỗ, Từ Vũ muốn giật ra cũng thoát không được.

Tần Hạo Hiên nhìn thấy Từ Vũ bị thiệt thòi liền bước tới, miệng nói:

- Trương Cuồng, ngươi thèm ăn đòn đúng không?

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người vây xem hoảng sợ, một đệ tử nhược chủng muốn đánh một đệ tử tử chủng? Đám đệ tử tử chủng kia chính là bảo bối của chưởng môn, cầm trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, tên này không muốn sống nữa sao?

Tuy Trương Cuồng trắc thí ra tử chủng, nhưng trong bản năng vẫn còn chút sợ hãi Tần Hạo Hiên, vừa nghe đồng hương ngày xưa muốn đánh mình, bước chân lùi lại bất giác nhanh hơn, ngay sau đó mới tỉnh ngộ phản ứng lại, dưới ánh mắt của mọi người, mình hà tất sợ hắn?

Nhưng bộ dáng hốt hoảng kia, tất cả mọi người đều đã thấy, Trương Cuồng cảm thấy mặt mũi nóng rát, trợn mắt nhìn đám người Viên Sơn Hổ, hắn sợ Tần Hạo Hiên không sợ mấy vị sư huynh này, khiến cho Lý Tịnh đang đứng xa xa xem kịch vui có cảm giác giống như cờ thú, voi ăn hổ, hổ ăn báo, con báo ăn chuột, con chuột Tần Hạo Hiên lại ăn con voi Trương Cuồng.

Viên Sơn Hổ nhận được ánh mắt ra lệnh của Trương Cuồng, cất bước đến chỗ Tần Hạo Hiên, trong miệng đồng thời hô:

- Trương Tán! Lý Tư! Động thủ!

Tần Hạo Hiên nghe được phía sau có tiếng chân, cũng biết Trương Cuồng sẽ không thật sự làm Từ Vũ bị thương, nhưng mình hiện giờ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, hắn đột nhiên dừng lại, vận Dẫn khí thuật, dùng linh khí sôi sục khô nóng của kim liên bảo vệ thân thể, đột ngột quay người, quả đấm từ eo phóng ra, nhắm thẳng đến cái mũi cuối cùng Viên Sơn Hổ!

Từ bé đọc sách nên Tần Hạo Hiên rất minh bạch, đánh người chẳng qua ra tay trước, tiên hạ thủ chiếm tiên cơ!

Viên Sơn Hổ cười lạnh một tiếng, trên người hiện lên một trận linh quang, hai tay niết động pháp quyết, chỉ thấy một đạo hào quang từ trong tay hắn lao ra, lao thẳng vào Tần Hạo Hiên đang còn đang ở cách hắn mười bước, đánh hắn lui mấy thước:

- Bài Sơn chưởng!

Đám người vây xem cả kinh! Xuất thủ thế này cũng quá tàn nhẫn đi? Tuy Bài Sơn chưởng chỉ là linh pháp chiến đấu sơ cấp nhất trong Thái Sơ giáo, nhưng Tần Hạo Hiên vẫn còn là nhục thể phàm thai chịu trọn chưởng này, nhất định sẽ gãy mất mấy cây xương sườn không đứng dậy nổi.

- Bài Sơn chưởng của Viên sư ca lại tinh tiến, chúc mừng chúc mừng!

Công phu nịnh nọt của Trương Tán cùng Lý Tư cũng tăng trưởng:

- Tiểu tử này dám ra tay với ngài, thật là chán sống!

Người đứng xem bóp cổ tay thở dài, tiểu tử này chỉ sợ tiên lộ đã xong! Một chưởng kia vừa đánh ra, Tần Hạo Hiên ít nhất cũng phải dưỡng thương hơn một tháng, mất đi thời gian một tháng, đến khi khảo hạch cho dù có tử chủng giúp đỡ, kết quả tốt nhất cũng chỉ là một tên đệ tử tạp dịch.

Thoải mái… Xưa nay chưa từng có thoải mái như vậy.

Một chưởng vừa rồi đánh lên người, Tần Hạo Hiên nằm trên mặt đất, không hề cảm thấy một chút đau đớn nào, ngược lại cảm thấy khô nóng trong người hoàn toàn biến mất trong nháy mắt. Đại lượng linh khí tao động, biến thành quỳnh tương ngọc dịch, xâm nhập vào cốt cách, tràn qua lục phủ ngũ tạng, cả người cảm thấy lực lượng sung mãn.