Tiên Tử Xin Tự Trọng

Chương 60: Quần Yêu Loạn Vũ

Người bình thường thế giới này sẽ không có ý nghĩ như Tần Dịch, bởi vì Tần Dịch có Lưu Tô, phương pháp trường sinh bày ở trước mắt. Không giống rất nhiều người khổ cầu tiên duyên, vì một chút khả năng trường sinh, núi đao biển lửa cũng không chùn bước, càng đừng nói một chút hoang vu.

Lúc trước vượt qua biển khô lâu, bất luận ngươi có tán đồng cái gọi "Khô Cốt Trường Thanh" này hay không, ít nhất có thể chứng minh, phía trước khẳng định có một "Tiên nhân" hiểu được rất nhiều thuật pháp cư trú ở đây, hoặc có di chỉ liên quan.

Đây chính là tiên duyên.

Tần Dịch có thể coi thành quảng cáo thuốc mọc tóc mà bình phẩm xoi mói, người khác không có mấy ai có thể bảo trì tâm thanh tịnh khi tiên duyên trước mặt.

- Như thế xem ra, biển khô lâu phía trước cũng chưa hẳn là binh tốt canh cổng, trái lại, xem như biểu diễn tiên pháp, hấp dẫn người ta tiếp tục đi về phía trước.

Tần Dịch trầm ngâm.

- Đây là một loại phương thức tìm truyền nhân hữu duyên của Tu Tiên Giới sao? Nếu như không lại đi về phía trước, bia đá này sẽ đưa tặng một tầng duyên pháp?

Lưu Tô nói.

- Quả thật có loại phương thức làm ra vẻ này, có ít người còn đặc biệt thích chơi, làm các loại khảo nghiệm. Bất quá tạo ra ở loại địa phương này, cũng chỉ có thể tự sướng một mình? Có một Đông Hoa Tử trượt chân mà xuống đã là kỳ tích, còn trông cậy có mấy người trông thấy?

- Theo như vậy, phía trước không phải Luyện Yêu Trận chính là nguyền rủa, Đông Hoa Tử có thể đi ba cửa đại khái cũng là cực hạn.

Tần Dịch bỗng nhiên thò tay, kéo Dạ Linh đang muốn lui về phía sau.

- Ta lần này nhìn chằm chằm tấm bia đá cũng không phải cây gậy, ngươi biểu lộ gì?

- Không, không phải...

Dạ Linh nuốt nước miếng.

- Phía trước có một loại cảm giác rất quen thuộc, ta, ta sợ hãi.

Luyện Yêu Trận, không thể nghi ngờ.

Tần Dịch ngồi xổm trước mặt Dạ Linh, ôn nhu nói.

- Luyện Yêu Trận cũng chỉ là tà trận rác rưởi, ngươi có thể phá nó một lần, cũng có thể phá nó lần thứ hai, còn gì phải sợ?

Dạ Linh nói.

- Trận lần này khẳng định lợi hại hơn của Đông Hoa Tử.

- Nhưng lần này còn có ta.

Tần Dịch dừng một chút, luôn cảm thấy lời này có chút quen tai, sẽ không phải có mình vướng víu cho nên nàng mới sẽ so sánh như vậy?

Dạ Linh đáp.

- Vậy ta sẽ đi theo phía sau ngươi, có chuyện ta liền chạy...

Tần Dịch đành phải nói.

- Ngươi phải tin tưởng, thật ra ngươi còn lợi hại hơn so với chủ nhân nơi đây. Một địa phương ngay cả Đông Hoa Tử đều có thể ly khai, có thể mạnh bao nhiêu?

Dạ Linh biết không phải đơn giản như vậy, bởi vì Đông Hoa Tử đến địa phương thật sự nguy hiểm tuyệt đối sẽ không tiếp tục tìm đường chết, mà bọn hắn tức thì có thể. Dù sao, mục tiêu của bọn hắn là tìm được giải pháp, mà không phải du lãm.

Nàng do dự một chút, duỗi ra bàn tay nhỏ bé.

- Cho ta sử dụng Cự Hóa Phù lần nữa.

- ... Không có, chỉ có một lá, ai làm nhiều đồ chơi vô dụng này làm chi?

- Nhưng ta cảm thấy chỉ có cái này hữu dụng nhất trong tất cả bùa của ngươi,.

Mặt Tần Dịch không biểu lộ.

- Nếu như thật sự lớn mà không phải thoạt nhìn lớn, vậy ta đồng ý quan điểm của ngươi.

Con mắt Dạ Linh lấp lánh.

- Còn có thật sự lớn sao?

- Có, bất quá ta bây giờ vẫn làm không được.

Tần Dịch mặt mày hớn hở giải thích.

- Đợi ta lại luyện thêm, nếu như có thể Trúc Cơ, đại khái có thể...

Lưu Tô yếu ớt nói.

- Ta nói, ngươi mang hài tử đi đạp thanh sao? Có chút áp lực cùng khẩn trương của thám hiểm được không?

"Khụ khụ."

Tần Dịch tỉnh ngộ, kéo tay Dạ Linh.

- Đi đi đi, không quản là trận gì, xem thúc thúc một bổng gõ nó nhão nhoẹt.

- Nghe nói ngươi mới 16 tuổi, mỗi ngày tự xưng thúc thúc cũng không biết xấu hổ.

- Không gọi thúc thúc vậy gọi gì?

Dạ Linh đương nhiên nói.

- Ca ca.

Tần Dịch nháy nháy con mắt.

- Lặp lại lần nữa.

- Ca ca.

Tần Dịch mở cờ trong bụng, bước chân đều nhẹ hơn vài phần.

Lưu Tô thật sự muốn một gậy gõ bẹp hai đầu chó này.

Vì vậy nó làm ngay.

Lang Nha bổng trong tay phải Tần Dịch lặng lẽ vòng ra sau, muốn đánh xuống mông hắn.

Tần Dịch cũng không có phát giác tay phải của mình bị lôi kéo, thần sắc bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, ngừng chân nói.

- Dạ Linh, ngươi ngửi thấy không?

Động tác Lưu Tô ngừng lại, răng sói trên bổng cách mông Tần Dịch chưa đủ nửa tấc.

Dạ Linh sụt sịt mũi.

- Có mùi tanh.

Ngọn núi này không có đường núi, hai người là sườn dốc tiến lên, lúc này đi đã qua gần dặm. Gió núi thổi qua, hương vị không khí ngày càng cổ quái. Hình như có mùi tanh, hỗn tạp máu tanh cùng mùi hôi thối trên người dã thú, mặc dù rất xa rất nhạt, nhưng rất khó ngửi.

Ngày càng khó ngửi.

Loáng thoáng có tiếng gào thét truyền đến từ đằng xa, Dạ Linh nghiêng tai lắng nghe, thấp giọng nói.

- Trên đầu kia núi, chúng ta đi vòng qua.

Tần Dịch bước đi.

Đong đưa một hồi, gai nhọn răng sói đâm một cái, nhanh chóng thu hồi.

"Híz-khà-zzz..."

Lúc này, tâm tư Tần Dịch bị tình huống phía sau núi hấp dẫn, chỉ cho rằng mình không cẩn thận, tự nhận không may mà xách bổng buồn bực đi đường vòng.

Toàn thân Lưu Tô thư thái, hồn nhiên đã quên mình lúc này mới là người xem thám hiểm như dạo chơi.

Gò núi này thoạt nhìn không lớn, nhưng ngược lại rất lớn, lúc Tần Dịch cùng Dạ Linh thở hồng hộc mà vòng đến phía sau, cảnh tượng trước mắt khiến cho hai người đều hít một ngụm khí lạnh, ngay cả Lưu Tô đều nghiêm túc vài phần.

Phía trước, trên một mảnh sườn dốc rộng lớn, vô số yêu vật đang chém giết, hồ ly hai đuôi, cự lang ba mắt, diều hâu bốn móng, con rết thô hơn rắn, con muỗi to hơn quả bóng, hoa mở ra cánh hoa giống như cái miệng khổng lồ, cây duỗi ra dây leo giống như xúc tu... Chim thú côn trùng cỏ cây, cái gì cần có đều có rực rỡ muôn màu.

Đây không phải đại triển lãm thế giới yêu vật, mà là đang đại chiến, giết thây ngang khắp đồng, máu tươi từ trên sườn núi một đường chảy xuống, hội tụ thành sông, rơi vào một cái hố sâu, hình thành huyết đầm đáng sợ. Trong huyết đầm có một đóa hoa sen màu đen, âm u nở rộ.

Nhưng đám yêu vật chém giết lại không phải vì hoa sen, ngược lại dường như tránh không kịp, phương hướng mục tiêu bọn hắn chém giết là một cây đại thụ, cây trụi lủi không có lá cây, nhưng cành cây cao nhất đột ngột mà mọc ra một quả đào.

Diều hâu bốn móng bay nhào xuống, thẳng đến quả đào kia. Phía dưới phóng tới mấy mũi tên nhọn to đùng, nặng nề đâm vào ngực bụng nó, diều hâu kêu lên một tiếng, ngã ra xa xa. Theo phương hướng mũi tên nhọn phóng tới nhìn lại, một con nhím giống như voi đang cười quái dị.

Con mắt Dạ Linh không nháy nhìn xem tình cảnh, xoay vòng tìm kiếm đồng loại, thật lâu sau có chút thất vọng thở dài.

Loài rắn là có, còn có không ít, trong đó có cự mãng còn bự hơn nàng, nhưng không có cánh.

Tần Dịch ngưng thần đề phòng, lôi kéo Dạ Linh núp sau một khối nham thạch, không dám tới gần. Nhiều yêu vật như vậy, theo cảm ứng của hắn mỗi con đều rất mạnh... Ở chỗ này chúng Thông Linh hay Hóa Hình cũng không cách nào thông qua bề ngoài phân biệt, bởi vì ở loại địa phương này cho dù yêu Hóa Hình trở lên cũng không có ai sẽ dùng hình thái nhân loại làm việc, đều dùng bản thể.

Nói cách khác, ngàn vạn yêu vật đang hỗn chiến này, thấp nhất đều không kém hơn mình, lợi hại có thể so với Dạ Linh...

Vậy hai người xông vào chỉ đưa mạng.

Không bằng trông xem, xem bọn nó tự giết lẫn nhau đến cùng sẽ có kết quả gì?

Đang nghĩ như vậy, đất cát sau lưng Dạ Linh từ từ mọc ra một cọng cỏ non, tiếp đó càng ngày càng lớn, trên cỏ non hiện lên mặt người, đang cười dữ tợn.