Vì Thiên Sư Đại Nhân Cống Hiến

Chương 47: Chương 47


Nghi vấn của gã đổi lại hai câu hỏi nghi vấn: "Cái gì?" "Hả?"
Triệu Thành chỉ chỉ hai người, lại chỉ vào mình: "Không phải vừa nãy hai cậu gọi anh ơi à? Gọi cái gì?"
"Ai gọi anh đâu?" Ngôn Hành Yến không hiểu gì, Lệ Nam cũng lắc đầu: "Tôi không gọi."
"Lẽ nào tôi nghe nhầm?" Triệu Thành lẩm bẩm quay đầu lại nhưng một giây kế tiếp gã lại nhanh chóng quay người lại hét lên: "Lại gọi tôi là anh ơi, lần này tôi không nghe nhầm!"
"..." Lệ Nam và Ngôn Hành Yến đồng thời trừng mắt về phía Phong Ly vô tội, con kia dùng hai móng vuốt che mắt biểu thị nó tuyệt đối không dám nhiều chuyện, Triệu Thành đột nhiên gào lên: "Là con quỷ kia! Nhất định thế, nó vẫn chưa đi, nó còn ở nơi này!"
Đây là công khai nghi ngờ năng lực làm việc của Ngôn Hành Yến, chẳng khác gì người bị bệnh nan y chạy tới nghi ngờ nghiệp vụ của bác sĩ.

Không chờ Lệ Nam mở miệng giữ gìn bộ mặt thiên sư Ngôn Hành Yến đã tiến lên một bước khẽ nói: "Ở đây không có quỷ, Hắc Vô Thường đã tự mình tiễn Trạch quỷ xuống suối vàng, lá gan anh đúng là nhỏ, tự mình dọa mình nên mới bị ảo thính?"
Là đàn ông thì không thể thừa nhận mình nhát gan, Triệu Thành thở phì phò muốn lý luận với Ngôn Hành Yến, Lệ Nam vừa thấy nhóc con này muốn cãi vã thì vội vã đứng ra trấn an hai người: "Ngôn Hành Yến bớt tranh cãi đi, ông chủ Triệu cũng đừng gấp, rốt cuộc là anh nghe thấy âm thanh gì, nam hay nữ? Ngoại trừ gọi anh ra thì còn nói gì không?"
"Nam, cứ gọi "anh tôi", không có." Triệu Thành đứng dịch về phía Lệ Nam trông có vẻ đáng tin hơn, "Đúng là tôi thích nghe người khác gọi anh, thân thiết, nhưng không thích bị một con quỷ gọi là anh đâu, sợ lắm." Gã nói xong ngẩng đầu lên, lại liếc mắt nhìn Ngôn Hành Yến kề bên một cái, tức giận đến mức muốn vung tay đập cho cái tên vô liêm sỉ đã cầm tiền con dám mắng ông chủ này một cái.
Từ khóa đã quá rõ, không cần Lệ Nam phải phân tích, hắn nghiêng mặt hỏi Ngôn Hành Yến: "Là nó à? Rõ ràng đã về Địa Phủ..."
"Những thứ khác ít nhiều gì cũng dính chút chấp niệm của nó, có khả năng tạo thành ảo giác với những người yếu ớt." Ngôn Hành Yến vung tay phủi bụi, "Quét dọn một lần, phơi nắng hai ngày đảm bảo biến mất sạch sẽ."
"Cậu nói ai yếu hả!!" Triệu Thành phẫn nộ, Lệ Nam lập tức tán dương cho có, "Anh khỏe, anh khỏe nhất!"
"Lui ra phía sau." Ngôn Hành Yến từ trong túi móc ra một tấm bùa vàng dán lên sáo trúc, Triệu Thành bất chấp cơn giận nhanh chóng lui ra ngoài cửa, mắt không chớp nhìn thiên sư chuẩn bị thi pháp.

Kết quả Ngôn Hành Yến chỉ cầm cây sáo dán bùa như cầm phất trần vén hết rèm cửa sổ lên, sau đó mở toàn bộ cửa sổ ra thông gió.

Sau trăm năm ánh dương một lần nữa chiếu rọi căn phòng này, màu sắc sáng ngời bao phủ lên mỗi tấc tường gạch và sàn nhà.
Ngôn Hành Yến có chú pháp hộ thể, Phong Ly thổi bụi cho Lệ Nam, chỉ có cây cải thìa ông chủ Triệu bị bụi bay vào mắt đau nhói, gã vô thức đưa lên lên dụi, còn mất mặt khóc lên.
Lệ Nam buồn cười nâng Phong Ly lên để nó thổi mắt cho Triệu Thành, ông chủ Triệu suy sụp vừa khóc vừa hỏi: "Mẹ nó, có phải tôi mù rồi không..."
"Không đến mức, không đến mức." Phong Ly nhịn không được cười ra tiếng, giọng nói dọa Triệu Thành run như cầy sấy, "Ai! Ai vừa nói chuyện!"
Lệ Nam nhéo tai Phong Ly rồi đặt nó lên vai mình, "Tôi, vừa mới ngáp nên giọng hơi khác."
"Thế à..." Triệu Thành vẫn sợ hãi, bởi vì không dám mất đi thị lực trong căn biệt thự có tiền án này nên gã cố gắng mở to đôi mắt đau đớn, vừa chảy nước mắt vừa xác định hai vị thiếu niên trước mặt vẫn mang hình dáng cũ chứ không tranh thủ lúc gã không nhìn thấy gì biến thành ác quỷ ăn thịt người.
Ánh mắt của Ngôn Hành Yến liếc thấy vật gì thú vị, y gọi Lệ Nam rồi gọi ông chủ Triệu, hai người theo tầm mắt của y nhìn sang ống tiêm và lọ thuốc đặt trên tủ đầu giường đã biến mất, lúc này chỉ còn sót lại mặt tủ bám một lớp bụi dầy.
Không nói Lệ Nam, ngay cả Triệu Thành cũng nhớ chỗ đó ban đầu có để đồ, gã kinh ngạc nhìn về chỗ khác, cả gian phòng lập tức trống rỗng như thiếu đi rất nhiều thứ, nhưng cụ thể thiếu cái gì lời đến bên miệng lại không nói ra được.
Nhưng cảm giác trống vắng dâng lên trong lòng khiến người ta hoảng hốt muốn tóm lấy chút gì đó, một giây tiếp theo lấy lại tinh thần lại không biết cảm giác này từ đâu mà đến.
Ngôn Hành Yến phủi đi bụi bặm không tồn tại trên tay, "Không cần phải phơi nắng hai ngày nữa, đã sạch sẽ hẳn rồi."
Cảnh mọi thứ biến thành tro tàn trước mắt khiến chút ngờ vực cuối cùng của Triệu Thành tan biến, cảm giác đè nén từ khi bước vào đã biến mất khiến gã cảm thấy dễ chịu, hít thở cũng nhẹ nhàng.
Triệu Thành sảng khoát hít sâu một hơi sau đó lớn tiếng ho khan trong cảnh nước mắt giàn giụa vì tro bụi, "Thật...!Không được..." Gã lảo đảo lao ra khỏi cửa, ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới tầng hít thở không khí trong lành.

Lệ Nam đứng phía sau nhìn bóng lưng không biết gì của gã, cảm xúc trong lòng ngổn ngang, hắn nỉ non: "...!Người anh mà nó luôn gọi đã hoàn toàn biến mất rồi." Một chút tàn ảnh cuối cùng của tiểu thiếu gia cứ thế bị bỏ qua, thậm chí còn bị người ta ghét bỏ giẫm dưới lòng bàn chân.

Ngôn Hành Yến lắc đầu, "Cũng không phải là Triệu Thành."
"Theo miêu tả ông chủ Triệu rất có thể là Đại Thành chuyển thế."
"Tôi đã nói rồi, sau khi đầu thai chuyển kiếp chính là một người hoàn toàn khác, dựa vào đâu mà cứ phải níu kéo?" Ngôn Hành Yến lạnh lùng đến tàn khốc, "Cậu thấy đấy, Triệu Thành có thể nghe được nhưng gã có cảm giác gì không? Người thật sự cần tiếng gọi anh trai này đã sớm không còn rồi."
"..." Lệ Nam rũ mắt, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Tôi chỉ không muốn tiểu thiếu gia phí hoài trăm năm chờ đợi..."
"Suy nghĩ của cậu cũng ngốc nghếch như việc đứng chờ đợi trên cầu Nại Hà vậy, ngoại trừ việc tăng thêm áp lực cho đội xây dựng của Địa Phủ thì cũng chỉ có cảm động.
Sau khi đầu thai thành heo hay thành người còn không xác định, thế mà lại muốn nói lại tiền duyên? Người thì xấu mà nghĩ thì hay."
Lệ Nam: "..." Hắn chọc chọc móng vuốt của Phong Ly giả vờ lẩm bẩm nhưng thực ra âm lượng đủ cho mọi người đều nghe thấy: "Đúng rồi, nhất định là ai đó độc thân từ trong bụng mẹ nên thấy người ta có đôi có cặp thì không chịu được."
"Lúc này cũng diss nhân duyên kiếp trước kiếp này của người ta."
"Vừa nghe là biết tâm lý tối tăm."
Ngôn Hành Yến: "..."
Sau ba phút Ngôn Hành Yến lôi đuôi Phong Ly treo ngược nó lên như hồng treo gió, Lệ Nam mang theo cái trán đỏ bừng đi tới phía sau Triệu Thành, "Ông chủ Triệu..."
Triệu Thành đang cúi đầu nghịch điện thoại, ánh mặt trời chiếu lên người gã tạo thành cái bóng lớn, không hiểu sao nhìn có chút cô đơn, Lệ Nam nhíu mày, hắn lo lắng máu dồn lên não tiến lên một bước, trong lúc lơ đãng lại thấy được màn hình điện thoại của Triệu Thành, trên màn hình là một ngôi sao mạng đang live stream bán hàng hai mắt mở to nhìn về phía mình.

"Đây là bạn gái của tôi." Triệu Thành vừa mở miệng đã bóp chết bầu không khí tiêu điều buồn tẻ, "Xinh không?"
Ngôi sao mạng trong video cười đến run cả người, còn quệt miệng quẳng cho Triệu Thành một nụ hôn gió.
"Xinh..." Lệ Nam không đành lòng nhìn thẳng mà lùi lại giữ khoảng cách an toàn, bị Ngôn Hành Yến nín cười kéo cánh tay đứng vững.
"Ông chủ Triệu chúng tôi đi trước đây, chuyện ác mộng của anh đợi sau khi về tôi sẽ gửi thêm mấy lá bùa, trước khi đi ngủ anh mang theo là được...!Nếu còn vấn đề gì khác thì nhắn tin."
"Đi luôn à?"
Ban đầu Triệu Thành rất không vừa mắt Ngôn Hành Yến nhưng vừa nghe thiên sư đại nhân có thể giải quyết vấn đề giấc ngủ của gã thì quên sạch mâu thuẫn, còn nhiệt tình giữ lại, trong miệng nói làm ông chủ phải mời mọi người ăn cơm trưa rồi lái xe tiễn họ về các kiểu.

Vừa nghe là biết gã đang khách sáo chỉ có Phong Ly ngốc nghếch mới tin, trên đường còn quở trách Lệ Nam từ chối ý tốt của ông chủ Triệu làm nó bỏ lỡ biết bao sơn hào hải vị.
"Chỉ biết ăn thôi, ăn ăn ăn, có cần đưa mày quay lại không?" Ngôn Hành Yến ném Phong Ly vào trong ổ, Lệ Nam liếc mắt nhận ra đây là ổ chó cải tạo thành giường nhỏ, cười đến chảy nước mắt.
Đây là lần đầu hắn đến nhà mới của Ngôn Hành Yến, Lệ Nam đi xung quanh xem mỗi phòng một lần, cảm giác đầu tiên chính là chỗ nào cũng sạch sẽ, như một cái nhà trọ, chỗ nào cũng thể hiện chủ nhân có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Nhưng đây đúng thật không phải là nhà của Ngôn Hành Yến, chỉ vì vấn đề sức khỏe nên y không thể không ở tạm chỗ này.
Trước khi rời đi Lệ Nam nhịn không được hỏi: "Ngôn Hành Yến, cha mẹ cậu sẽ đến đây ở cùng à?"
Ngôn Hành Yến lấy áo ngắn tay chuẩn bị đi tắm, "Không biết nữa, ba tôi nhiều việc, mẹ tôi à..." Y bỗng nhiên dừng lại, sau đó lớn tiếng nói: "Sợ tôi cô đơn thì cậu xuống đây ở không phải được rồi sao."
Nói xong Ngôn Hành Yến đóng cửa phòng tắm lại.
"..."

Lệ Nam cũng muốn chuyển xuống nhưng không tìm được lý do thuyết phục bố mẹ, hắn cảm thấy mình và Ngôn Hành Yến cứ như yêu đương vụng trộm, ngày nào cũng chờ người lớn đi làm rồi lén lén lút lút gặp nhau.
Lúc trước hắn đã add wechat của Triệu Thành, cũng không hiểu sao kẻ có tiền lại kì quái như vậy.

Mấy ngày nay Lệ Nam bị ông chủ Triệu spam đến hoa cả mắt, rõ ràng ngoài lướt điện thoại ra thì gã chẳng làm gì hết, toàn những tin tức vô dụng kiểu Triệu Thành đã thay hai người bạn gái, mua một chiếc xe thể thao, tổ chức party bốn lần với đám hồ cẩu bằng hữu.
Quan sát nửa tháng Lệ Nam rốt cuộc không nhịn được nữa ẩn cái tên nhiều tiền đáng ghét này luôn, Ngôn Hành Yến còn thiếu đánh trêu chọc hắn: "Sao không xem?"
" Bởi vì nghĩ thông suốt."
"Không phải từ đầu đến cuối cậu vẫn tin rằng trong cơ thể thuộc về Triệu Thành sẽ bỗng nhiên xuất hiện ký ức thuộc về Đại Thành, còn sợ gã nhớ ra tiểu thiếu gia sẽ làm chuyện ngốc nghếch sao?"
"Không thể, Triệu Thành bây giờ và Đại Thành đã chết là hai người khác nhau, không có bất kỳ điểm gì giống nhau, dù gã có nhớ lại thì giá trị quan của người hiện đại cũng không có gì thay đổi."
Ngôn Hành Yến chậc chậc lắc đầu, "Lời giống vậy tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi nhưng cậu cứ không nghe, không tự mình trải qua thì chưa thấy quan tài chưa đổ lệ..."
"Dù sao tiểu thiếu gia cũng chờ suốt trăm năm, kết quả lại chẳng có gì thay đổi, càng không có gì để lại."
"Điều này khuyên mọi người hãy quý trọng hiện tại, đừng mơ tưởng sống lại hay xuyên không, cái gì mà chết rồi thành quỷ cũng không tha cho mày, còn sống không đấu lại người ta chết rồi cũng không thắng nổi đâu."
"..."
"Nhìn cái gì?"
"Là tôi não tàn được chưa? Là tôi xem nhiều phim máu chó được chưa?" Lệ Nam tức giận uống một ngụm nước đá nhưng Ngôn Hành Yến lại không biết điều, y hài lòng vung bút, còn không sợ chết đế thêm một câu: "Biết là tốt rồi."
Lệ Nam bị cuộc sống trụy lạc của đám con nhà giàu làm cho ghen ăn tức ở nửa tháng, hôm nay còn bị nhục nhã như vậy sớm đã chướng mắt Ngôn Hành Yến, lại thêm cái con Phong Ly cũng ngứa mắt từ lâu, nó in giấu chân lên lá bùa y vừa vễ xong chọc Ngôn thiên sư giận đến mức muốn rút kiếm thanh lý môn hộ..