Bệnh Yêu

Trạng thái:

Đang ra

Độ dài:

96 Chương
5/5(2466 đánh giá)

Giới thiệu truyện

Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Bệnh Yêu là một đọc truyện online hay nhất của tác giả Đằng La Vi Chi sáng tác thuộc thể loại Ngôn tình, Dã sử, Trọng Sinh, Ngọt Sủng, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.

Truyện Chữ Truyện Bệnh Yêu được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenChu. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenChu ra các chương mới nhất của truyện Truyện Bệnh Yêu.

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

- --0o0---

Giang Nhẫn cực kỳ ghét dạng nữ sinh như vậy.

***

"Chị, em xin chị đó. Bên dưới nhiều người như vậy, dù sao chị cũng không mong rằng sau này em ở trường khó mà sống nổi đấy chứ?"

Lúc Mạnh Thính có ý thức trở lại thì đã bị người ta đẩy về phía trước.

Nghe giọng nói quen thuộc này, trong lòng cô run lên, theo bản năng xoay người gắt gao nắm chặt lấy bàn tay cô gái kia.

Thư Lan gần như là hét chói tai: "Chị ơi, đau quá, chị buông em ra đi!"

Lúc này Mạnh Thính mới nhận ra có gì đó không ổn.

Trước mắt cô là một mảnh u ám, giống như cả thế giới đều bị che khuất bởi tấm màn sân khấu.

Mạnh Thính kinh ngạc sờ khuôn mặt mình, trên sống mũi là một chiếc kính râm, đôi mắt có chút đau. Mà người trước mặt là Thư Lan nhìn qua khoảng mười sáu mười bảy tuổi, giọng nói có chút non nớt, Thư Lan liếc nhìn cô một cái, cảnh giác nói: "Điều chị đều đồng ý với em, chị sẽ không đổi ý chứ?"

Đổi ý?

Đôi mắt đau đớn của Mạnh Thính nhìn thoáng qua bốn phía, họ đang ở một nơi rất tối, âm nhạc trên sân khấu vang lên, truyền đến phía sau trở nên rất nhạt nhòa. Mạnh Thính cúi đầu nhìn đôi tay của mình, dưới ánh sáng mỏng manh đôi bàn tay trắng nõn yếu ớt trở nên xinh đẹp tinh tế, hoàn toàn không có vết sẹo dữ tợn sau khi bị bỏng, cô không khỏi sững sờ.

Thư Lan thấy cô khác thường thì trong lòng giật mình, sợ rằng cô phát hiện ra gì đó nên hạ thấp giọng nói: "Chị ơi, kỳ sát hạch này rất quan trọng, nếu như không đậu, lỡ mà ba ba biết được rồi đổ bệnh thì làm sao bây giờ..."

Mạnh Thính lúc này mới quay đầu nhìn cô ta, cô muốn hỏi Thư Lan một điều: Vì sao lại buông lỏng sợi dây thừng khiến cho cô bỏ mạng trong trận lở đất.

Cô biết bản thân đã chết rồi. Nhưng sau cái cảm giác mất đi trọng lượng đáng sợ kia, mở mắt ra lại trở về năm năm trước. Bây giờ trước mặt là một Thư Lan non nớt, cảnh tượng cũng rất quen thuộc. Mạnh Thính nhớ rõ một chuyện, năm cô học lớp mười một được Thư Lan xin giúp đỡ vượt qua bài sát hạch văn nghệ.

Thư Lan nói nếu cô không giúp đỡ, sau này cô ta ở trường sẽ bị người ta coi thường. Thư Lan chỉ học dương cầm được hai năm, hơn nữa cũng không có tài năng đặc biệt nào, cùng lắm chỉ là một đứa gà mờ, Mạnh Thính bị cô ta năn nỉ thật lâu, vì lo lắng cho sức khỏe của Thư ba ba mà cuối cùng cũng đồng ý giúp em gái lần này.

Có lẽ là lần đầu tiên làm chuyện xấu, cuộc đời của cô từ đây trở đi đã trở nên hỏng bét.

Sau này chuyện thay mận đổi đào bị người khác phát hiện, các bạn trong trường đều nhìn cô bằng ánh mắt ý vị sâu xa.

Mà hai tháng sau khi đôi mắt đã tốt hơn, Mạnh Thính bỗng chốc trở thành hoa khôi của trường Thất Trung. Đôi mắt của cô không thấy được ánh sáng đã ba năm, tất cả mọi người đều coi cô là người mù. Nhưng mà vẻ ngoài xinh đẹp của cô ngay trong năm đó không chút nào che giấu cứ vậy mà toát ra sức hút hấp dẫn, rất nhiều nam sinh trong trường thậm chí khi nhìn thấy cô không di chuyển nổi bước chân.

Mạnh Thính lại vì cứu Thư Lan mà bị bỏng hủy đi khuôn mặt, tiếp theo đó Thư ba ba gặp bất hạnh, cô bị người thân xa lánh, cuối cùng chết một cách bi thảm trong trận lở đất.

Nhưng ngay phút này đây, Thư Lan trước mặt cô nhỏ giọng nói: "Chị ơi, em cam đoan với chị, đây chỉ là bài sát hạch mỗi ngày, không ảnh hưởng đến các bạn học khác đâu, chẳng lẽ chị mong em sẽ bị người khác xem thường trong suốt ba năm cấp ba hay sao? Nhà chúng ta vốn nghèo, còn vì mắt của chị..." Cô ta đột nhiên dừng lại, thấp thỏm nhìn Mạnh Thính một chút.

Trong lòng Mạnh Thính khẽ run, trong nháy mắt đã hiểu ý tứ của cô ta – vì chữa trị cho đôi mắt của chị mà bây giờ nhà chúng ta mới trở nên nghèo túng như thế.

Nhưng buồn cười hơn chính là, học phí một năm của Thư Lan ở trường này cao đến đáng sợ.

Hơn nữa sống lại một lần, Mạnh Thính đã biết Thư Lan đang gạt cô.

Cái này sao có thể là vì kỳ sát hạch văn nghệ, rõ ràng là vì Giang Nhẫn bên dưới sân khấu. Trong năm này Giang Nhẫn phạm lỗi bị Giang gia ép buộc đuổi đến trường học, tất cả các nữ sinh làm mọi thứ đều là vì muốn lấy lòng anh.

Cuộc thi so tài nghệ ở buổi khai giảng, Thư Lan vì sỉ diện mà liều chết ghi danh, lâm trận mới biết tài nghệ của mình không dùng được nên mới cầu xin Mạnh Thính thay mận đổi đào.

Ở thành phố H này không ai là không biết nhà họ Giang.

Nhà họ Giang là một gia tộc trăm năm, ở thành phố ven biển này, hơn phân nửa bất động sản đều thuộc dưới trướng Giang gia. Biệt thự mới xây ở khu vực ven biển cũng là tài sản của Giang gia. Không ai biết Giang Nhẫn đã làm sai cái gì, nhưng cho dù là giết người phóng hỏa, kẻ có tiền thì suốt đời vẫn luôn luôn giàu có như vậy. Giang Nhẫn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Giang, ai nấy đều biết anh không phải là người tốt lành gì, nhưng vẫn luôn tụ năm tụ bảy tiếp cận anh.

Thư Lan cũng không ngoại lệ.

Cũng không biết cô ta từ đâu biết được lão Giang tổng rất yêu người vợ đã mất của mình. Mẹ của Giang Nhẫn cực kỳ xứng đáng với danh xưng "thục nữ quý tộc" tài hoa hơn người, lạnh lùng như tuyết. Mặc dù đã qua đời đã nhiều năm nhưng Giang tổng vẫn không tái hôn.

Vì thế Thư Lan tính dùng tài nghệ lấy lòng Giang Nhẫn.

Mạnh Thính cảm thấy ngơ ngác, sống lại lần nữa khiến cô vừa cảm thấy biết ơn lại vừa ngỡ ngàng. Cô không biết phải nói gì khi người đứng trước mặt cô giờ phút này đây là đứa em gái Bạch Nhãn Lang*, Mạnh Thính cũng không biết đối mặt với cô ta như thế nào.

(*) dùng để chỉ những người vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.

Nhưng Giang Nhẫn đâu?

Cô nhớ kiếp trước cậu thiếu niên trèo tường sang đây gặp cô, đuổi theo chiếc xe buýt ba cây số chỉ vì để cô quay đầu liếc nhìn anh một cái – Giang Nhẫn.

Mọi người đều biết Giang Nhẫn rất nóng nảy và không thể kiểm soát được tính khí của mình. Tuy nhiên Mạnh Thính còn biết tình cảm của anh cũng rất bệnh hoạn cố chấp. Kiếp này cô không nên có mối liên hệ nào với anh, theo trí nhớ của cô, mấy năm sau anh sẽ giết người.

Loại người này không thể trêu vào, nhưng chẳng lẽ không thể trốn nổi sao?

"Mời bạn Thư Lan, lớp 11-8."

Giọng nói trong trẻo của MC truyền đến, Thư Lan cắn răng, vội vàng đội chiếc mũ ren trắng lên cho Mạnh Thính, đưa tay lấy đi kính râm của cô.

Dưới ánh sáng lờ mờ, Thư Lan nhìn thẳng vào cặp mắt trống rỗng nhưng xinh đẹp sáng sủa kia, hơi thất thần.

Ai mà ngờ được bên dưới chiếc kính râm của người mù lại là một đôi mắt còn xinh đẹp hơn cả sao trên trời. Thư Lan vừa thấy ghen ghét vừa thấy vui sướng, bởi vì trong ba năm trở lại đây, tất cả mọi người đều coi Mạnh Thính là người khiếm thị tàn tật.

Chỉ là một người mù, làm sao để người ta đem ra so sánh với một mỹ nhân chứ. Vẻ đẹp bị trói buộc, không ai thèm ngắm nhìn.

Thư Lan tỉnh táo lại, cô ta biết tính tình của người chị gái này rất dịu dàng nên nhẹ nhàng nói: "Chị ơi, em đã dặn bạn em chỉnh lại ánh sáng cho dịu nhẹ một tí rồi, nếu lát nữa mắt chị bị đau thì hãy nhắm lại. Chị đã nhớ kỹ phím đàn chưa? Chắc là sẽ không sao đâu, nhờ cả vào chị đấy."

Nhớ đến sức khỏe ngày càng suy yếu của Thư ba ba khiến Mạnh Thính ngẩn người, dòng suy nghĩ của cô có phần chậm chạp. Cho đến khi bị Thư Lan đẩy lên sân khấu, trong nháy mắt một luồng ánh sáng chiếu rọi xuống cả người cô.

Thư Lan không có gạt cô, vì đôi mắt của cô không chịu được luồng sáng chói lóa mà ánh đèn sân khấu đã được điều chỉnh sang một tông màu dịu nhẹ. Trong năm này đôi mắt của Mạnh Thính mới làm xong phẫu thuật giác mạc, cô đã đeo kính râm hơn ba năm và luôn luôn chống gậy để đi đường. Vừa mới phẫu thuật xong vào tháng trước, vốn dĩ phải để chừng hai tháng mới có thể tháo kính xuống.

Từ lúc cô bước lên sân khấu thì phía dưới bỗng trở nên lặng ngắt như tờ.

Chiếc mũ hoa ren trắng che hầu hết khuôn mặt của cô, lờ mờ có thể nhìn thấy đường nét xinh đẹp và tinh tế của chiếc cằm trắng nõn. Cô mặc một chiếc váy lụa dài màu trắng, bên hông là dây buộc màu đỏ, mái tóc dài xõa tung buông xuống đến phần eo. Bàn chân mang một đôi giày da nhỏ màu đen.

Cô giống như một nữ thần ánh trăng bước ra từ câu chuyện cổ tích.

Mạnh Thính cụp mắt lại, cô biết Giang Nhẫn đang ở phía dưới sân khấu.

Cô tự nói với bản thân không được hoảng hốt, anh ta còn chưa quen biết cô. Bây giờ cô chỉ đang thay thế cho Thư Lan mà thôi.

Cách đó không xa đặt một chiếc đàn piano, màu sắc đen trắng trên phím đàn tỏa sáng rực rỡ mang theo một chút thanh lịch tao nhã.

Danh sách chương truyện

Bình luận truyện