Giới thiệu truyện

Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ hay online. Truyện Sư Phụ, Chúng Ta Cùng Luận Bàn Nhân Sinh là một truyện đọc của tác giả Hiểu Mộng Trí Huyễn Sinh sáng tác thuộc thể loại Tiên hiệp, Đam mỹ, Dã sử, Huyền huyễn, Xuyên Không, Hài Hước, với diễn biến, nội dung truyện rất hấp dẫn và cuốn hút. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới đầy sự sáng tạo mới lạ, những tình tiết đặc sắc, giúp bạn có những trải nghiệm thích thú, mới lạ hơn.

Truyện Chữ Truyện Sư Phụ, Chúng Ta Cùng Luận Bàn Nhân Sinh được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại TruyenChu. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ TruyenChu ra các chương mới nhất của truyện Truyện Sư Phụ, Chúng Ta Cùng Luận Bàn Nhân Sinh.

001

Đây là cách mọi bước ngoặt diễn ra.

Đương nhiên trước khi hậu quả của bước ngoặt này xảy ra, trước đó còn có một đoạn sinh hoạt cần ghi chép.

002

Trần Đại Bảo trước khi xuyên qua đương nhiên không gọi là Trần Đại Bảo, nhưng sau khi xuyên việt hắn đã được gọi Trần Đại Bảo, hắn cũng liền nhận, dù sao vị sư huynh Trúc Cơ trung kỳ dẫn hắn nhập môn còn được gọi là Mạnh Tiểu Bảo, hắn cũng không cần thiết vì cái danh tự tính toán chi li.

Huống chi hắn tu tiên mười năm gần đây, cũng chỉ tu đến luyện khí tầng tám, ngay cả cánh cửa tu chân cũng chưa có sờ đến, càng không loại ý nghĩ mình hẳn là nhân vật chính của thế giới này, đổi một cái danh tự vô cùng bá khí dường như cũng không cần thiết, vào tháng bảy năm nay, liền thu thập tay nải, từ trên núi đi xuống, chuẩn vị tới phàm nhân một thời gian.

Quy định của Tầm Tiên Tông đối với đệ tử xuống núi từ trước đến nay đều khắc nghiệt, nhưng hắn nhờ phúc của Mạnh Tiểu Bảo, tìm được nhiệm vụ thu mua trung chuyển cho nên cũng coi như cách thanh tâm quả dục một thời gian, còn hưởng thụ được phúc lợi của Tầm Tiên Tông, hơn nữa xuống núi có thể cưới được một tiểu tức phụ, sau đó sinh một tiểu tử mập mạp, an an ổn ổn sống qua ngày.

—— nhưng cũng khó tránh khỏi không cam tâm.

Trần Đại Bảo cảm thấy Đại thần xuyên không xác thực đối với hắn chẳng ra sao cả, người ta xuyên việt không có đỉnh cấp thiên phú, cũng có bàn tay vàng, không có bàn tay vàng, cũng có gia tộc xa hoa, không có gia tộc xa hoa, thì Đại thần này cho hắn một cái thanh mai trúc mã cũng không quá đáng nhỉ? Hết lần này tới lần khác hắn cái gì cũng không có, không có thì thôi đi, hết lần này tới lần khác lại cho hắn hi vọng, cho hắn thiên phú tu tiên, kết quả lại là thiên phú kém nhất, hắn giãy dụa mười năm, rốt cục mới nhận mệnh.

Mặc dù nhận mệnh, những vẫn buồn.

Hôm nay Trần Đại Bảo đứng trên núi nhìn Mạnh Tiểu Bảo trở về, vừa nghĩ tới Mạnh Tiểu Bảo hiện tại đã là Trúc Cơ trung kỳ, đến cuối năm sẽ được kiểm tra để được nhân vào dưới trướng của các trưởng lão, mà mình lại chỉ có thể xuống núi sinh hoạt như phàm nhân, sau này hai người chênh lệch sẽ lại càng lúc càng lớn, có lẽ sau này hắn chết già, Mạnh Tiểu Bảo vẫn có bộ dáng hiện tại, đã cảm thấy buồn không chịu được.

Buồn, nhìn chung quanh không có ai, hắn nhịn không được trốn đến sau một gốc cây cổ thụ, gào lên ——

"... Anh mày tốt xấu cũng đã từng là nhân tài ưu tú ở thế kỷ 21, liền m* nó ném ta tới cái địa phương chim không thèm ỉ* này, một chút phúc lợi cũng không có, cả ngày làm việc nặng, thức ăn toàn loại thóc mà chim cũng không thèm ăn, đời trước chuột Hamster nhà anh mày nuôi còn ăn ngon hơn ta bây giờ, sao mệnh anh mày khổ thế này, ô ô ô ô ô..."

Ban đầu chỉ đơn giản là gào thét, gào thét càng nhiều về sau thật đúng là càng nghĩ càng thương tâm, nước mắt thật sự trào ra.

Ngay tại lúc tâm tình hắn bi thương đến đỉnh điểm, có người ngắt lời hắn ——

"Tiểu huynh đệ, nơi này là nơi nào?"

Trần Đại Bảo thiếu chút nữa bị dọa tiểu, hắn ngẩng đầu lên nhìn nam nhân vừa đi đến trước mắt.

Trời đã tối, trong bóng đêm Trần Đại Bảo không nhìn rõ bộ dáng của y, chỉ thấy được là một thanh niên dáng người thon dài, thanh âm nói chuyện rất ôn hòa rất êm tai —— Trần Đại Bảo đoán y là một công tử nhà giàu tới chỗ này muốn lên núi tu tiên.

Nghĩ đến cảnh mất mặt vừa rồi của mình bị người này nhìn thấy, Trần Đại Bảo không cam lòng, nhân tiện nói: "Ta nhìn ngươi không có thiên phú gì, đừng nghĩ tới chuyện tu tiên."

Thanh niên trầm mặc một hồi, ngay tại thời điểm Trần Đại Bảo nghĩ mình cứ như thế lập tức dập tắt giấc mơ của người khác có phải là quá mức không, thì thanh niên đột nhiên trầm giọng hỏi: "Nơi này là Tầm Tiên Tông?"

Không biết nơi này là Tầm Tiên Tông lại biết Tầm Tiên Tông là loại tình huống gì? —— Trong đầu Trần Đại Bảo chợt lóe lên một suy nghĩ.

Thế là hắn vô thức gật đầu.

Thanh niên lại hỏi: "Vậy vì sao ngươi khóc?"

Trần Đại Bảo vốn định qua loa cho xong, nhưng là lời nói đến miệng lại nuốt xuống, thay vào đó, là một câu nói như vầy: "Ta vốn muốn tìm đường tu tiên, nhưng tiên cốt tư chất có hạn, khó có thể tiến thêm, tự nhiên cảm thấy đáng buồn đáng tiếc, khó mà tự kiềm chế."

Thanh niên liền "A" một tiếng, nói: "Chuyện nhỏ như vậy."

Trần Đại Bảo nguyên bản còn cảm thấy người này có thể là thế ngoại cao nhân nên khách khí một chút, còn moi ruột gan nói vài câu văn nhã, hi vọng tỏ ta mình có trình độ chút, nghe y nói như vậy, nhịn không được trợn mắt nhìn: "Cái gì gọi là chuyện nhỏ như vậy! Cái này là đại sự cuộc đời của ta được chứ!"

Thanh niên bối rối, y trước nay hiếm khi bị người khác mắng như thế này, hiện tại cũng không cảm thấy sinh khí phẫn nộ, mà là vô cùng sững sờ, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn liền nói ra: "Ta nghe nói Thiên Cung Hoàn có thể thay đổi tiên cốt tư chất."

Trần Đại Bảo lập tức chấn động tinh thần, hắn biết mà, hắn nếu không gặp phải một tên ngốc,thì chính là gặp phải Đại Thần —— mặc dù hắn cũng không biết Thiên Cung Hoàn là cái gì.

Hắn vội vàng hỏi: "Các hạ có Thiên Cung Hoàn?"

Thanh niên bị Trần Đại Bảo một hồi khách khí một hồi kích động làm cho ngơ ngác, nhưng nghĩ nghĩ đến vấn đề của hắn, thanh niên vẫn lắc đầu một cái: "Ta không có." Y nghĩ chắc bản thân không dùng đến.

Trần Đại Bảo liền xác định đây thật ra là một tên ngốc: "Coi như Thiên Cung Hoàn có thể thay đổi tiên cốt tư chất, khẳng định cũng quý giá hiếm gặp, không biết là đan cược đẳng cấp gì? Ngươi không biết còn ở chỗ này trang B (ra vẻ lợi hại), ngươi lừa ta à?"

Thấy y thiếu chú ý như vậy, bật ra mấy từ người nơi này nghe không hiểu.

Thanh niên liền cau mày lặp lại: "Trang? B?"

Danh sách chương truyện

Bình luận truyện